Bài giảng

Chủ đề 3: Phúc-âm của nước và Thánh-linh

[3-2] ( Ma-thi-ơ 3:13-17 ) Phép Báp-têm Của Chúa Jêsus Và Sự Chuộc Tội

( Ma-thi-ơ 3:13-17 )
“Khi ấy, Đức Chúa Jêsus từ xứ Ga-li-lê đến cùng Giăng tại sông Giô-đanh, đặng chịu người làm phép báp-têm. Song Giăng từ chối mà rằng: Chính tôi cần phải chịu Ngài làm phép báp-têm, mà Ngài lại trở đến cùng tôi sao! Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Bây giờ cứ làm đi, vì chúng ta nên làm cho trọn mọi việc công bình như vậy. Giăng bèn vâng lời Ngài.  Vừa khi chịu phép báp-têm rồi, Đức Chúa Jêsus ra khỏi nước; bỗng chúc các từng trời mở ra, Ngài thấy Thánh Linh của Đức Chúa Trời ngự xuống như chim bồ câu, đậu trên Ngài. Tức thì có tiếng từ trên trời phán rằng: Nầy là Con yêu dấu của ta, đẹp lòng ta mọi đàng.” 
 
 
Có Ai Vẫn Còn Đau Khổ Vì Tội Lỗi Không? 
 
Cảnh nô lệ trong tội lỗi của chúng ta đã kết thúc chưa?
Rồi.

Chúa chúng ta, Đức Chúa Trời, đã cắt đứt sợi dây xiềng xích của tội lỗi cho tất cả mọi người. Tất cả những người gặp khó khăn dưới tội lỗi đều là những kẻ nô lệ của tội lỗi, nhưng bởi sự cứu chuộc của Ngài, Chúa chúng ta đã hoàn toàn cắt đứt chúng. Có ai vẫn còn phải chịu khổ vì tội lỗi hay không?
Chúng ta phải hiểu rằng cuộc chiến chống lại tội lỗi của chúng ta đã kết thúc. Chúng ta sẽ không bao giờ chịu đau khổ trong tội lỗi nữa. Cảnh nô lệ trong tội lỗi của chúng ta đã kết thúc khi Chúa Jêsus cứu chuộc chúng ta bằng phép báp-têm và dòng huyết của Ngài. Tất cả mọi tội lỗi của chúng ta đã kết thúc ngay lúc đó. Con Đức Chúa Trời đã chuộc mọi tội lỗi của chúng ta. Đức Chúa Trời đã trả giá cho hết thảy mọi tội lỗi của chúng ta thông qua Chúa Jêsus, Đấng đã giải thoát cho chúng ta đời đời. 
Quý vị có biết bao nhiêu người phải chịu đau khổ vì cớ tội lỗi của họ hay không? Bắt nguồn từ A-đam và Ê-va. Nhân loại phải chịu đau khổ vì tội lỗi thừa hưởng từ A-đam.
Nhưng Đức Chúa Trời của chúng ta đã lập một giao ước được chép trong Sáng Thế Ký 3:15, và giao ước đó là Ngài sẽ giải thoát cho mọi tội nhân. Ngài phán rằng loài người sẽ được cứu chuộc khỏi tội lỗi mình thông qua sự hy sinh của Đức Chúa Jêsus-Christ bởi nước và Thánh-linh. Khi thời điểm đến, Đức Chúa Trời đã sai Cứu Chúa của chúng ta, Chúa Jêsus, sống giữa vòng chúng ta.
Ngài cũng hứa sẽ sai Giăng Báp-tít dọn đường cho Chúa Jêsus và Ngài đã giữ lời hứa của Ngài. 
Mác 1:1-8 nói rõ rằng: “Đầu Tin lành của Đức Chúa Jêsus-Christ, là Con Đức Chúa Trời. Như đã chép trong sách tiên tri Ê-sai rằng: Nầy, ta sai sứ ta đến trước mặt ngươi, Người sẽ dọn đường cho ngươi. Có tiếng kêu trong đồng vắng rằng:” Hãy dọn đường Chúa, Ban bằng các nẻo Ngài; Giăng đã tới, trong đồng vắng vừa làm vừa giảng phép báp-têm ăn năn, cho được tha tội. Cả xứ Giu-đê và hết thảy dân sự thành Giê-ru-sa-lem đều đến cùng người, xưng tội mình và chịu người làm phép báp-têm dưới sông Giô-đanh. Giăng mặc áo lông lạc đà, buộc dây lưng da ngang hông; ăn những châu chấu và mật ong rừng. Người giảng dạy rằng: Có Đấng quyền phép hơn ta đến sau ta; ta không đáng cúi xuống mở dây giày Ngài. Ta làm phép báp-têm cho các ngươi bằng nước; nhưng Ngài sẽ làm phép báp-têm cho các ngươi bằng Đức Thánh Linh.”
 
 
Giăng Báp-tít, Nhân Chứng Và Người Báo Trước Phúc-âm, Giăng Báp-tít
 
Giăng Báp-tít là ai?
Thầy tế lễ thượng phẩm cuối cùng và là đại diện của cả nhân loại

Phép báp-têm trong tiếng Hy Lạp, ‘baptizo’, về cơ bản có nghĩa là ‘nhấn chìm’, nhưng nó cũng ngụ ý là ‘được thanh tẩy, được vùi đắp, bị đắm mình, hoặc là để chuyển qua’. Khi Chúa Jêsus chịu phép báp-têm, sự công chính của Đức Chúa Trời đã được làm trọn. ‘Sự công chính’ là ‘dikaiosune’ trong tiếng Hy Lạp, có nghĩa là ‘trở nên công chính’, và nó cũng có nghĩa là ‘đúng đắn nhất’, ‘phù hợp nhất’, hoặc là ‘trạng thái công bằng nhất’.
Chúa Jêsus đã chịu báp-têm hầu cho Ngài có thể trở thành Đấng Cứu Thế theo cách phù hợp và đúng đắn nhất. Do đó, những ai tin nơi phép báp-têm của Chúa Jêsus và Thập-tự-giá đều nhận được món quà cứu chuộc từ nơi Đức Chúa Trời.
Trong Tân Ước, Giăng Báp-tít là Thầy tế lễ thượng phẩm cuối cùng của Cựu Ước. Chúng ta hãy nhìn vào Ma-thi-ơ 11:10-11. Kinh Thánh nói rằng Giăng Báp-tít là đại diện của loài người và với tư cách là  Thầy tế lễ thượng phẩm trong thời Tân Ước, ông đã chuyển tất cả tội lỗi của thế gian lên Chúa Jêsus; bởi đó, ông đã thực hiện chức tế lễ của Cựu Ước.
Chính Chúa Jêsus đã làm chứng cho Giăng. Ngài phán trong Ma-thi-ơ 11:13-14 rằng: “Vì hết thảy các đấng tiên tri và sách luật đã nói trước cho đến đời Giăng. Nếu các ngươi muốn hiểu biết, thì ấy là Ê-li, là đấng phải đến.” Do đó, Giăng Báp-tít, người đã làm phép báp-têm cho Chúa Jêsus, là dòng dõi của Thầy tế lễ thượng phẩm A-rôn và là Thầy tế lễ thượng phẩmcuối cùng. Kinh Thánh cũng làm chứng rằng Giăng là dòng dõi của A-rôn trong Cựu Ước (Lu-ca 1:5, 1 Sử Ký 24:10). 
Vậy tại sao Giăng lại sống trong đồng vắng một mình, mặc đồ làm từ lông lạc đà? Đó là để đảm nhận chức Tế-Lễ Thượng-Phẩm. Là đại diện của cả nhân loại, Giăng Báp-tít không thể sống giữa vòng mọi người. Vì vậy, ông đã kêu lớn tiếng với mọi người rằng: “Hỡi dòng dõi rắn lục kia, ngươi hãy ăn năn!” và đã làm phép báp-têm cho họ vì bông trái của sự ăn năn để khiến mọi người quay trở về với Chúa Jêsus, Đấng sẽ cất đi mọi tội lỗi của họ. Trên hết, Giăng Báp-tít đã chuyển tội lỗi của thế gian lên Chúa Jêsus vì sự cứu rỗi khi ông đặt tay mình lên đầu Chúa Jêsus. 
 
 
Hai Loại Phép Báp-têm
 
Tại sao Giăng Báp-tít báp-têm cho mọi người?
Để dẫn dắt mọi người ăn nănvề mọi tội lỗi của họ 
và tin vào phép báp-têm của Chúa Jêsus vì sự cứu rỗi

Giăng Báp-tít đã làm báp-têm cho mọi người và sau đó ông làm báp-têm cho Chúa Jêsus. Đầu tiên là ‘phép báp-têm của sự ăn năn’, kêu gọi tội nhân quay về với Đức Chúa Trời. Nhiều người nghe lời của Đức Chúa Trời thông qua Giăng đã từ bỏ hình tượng của họ và trở về với Ngài.
Phép báp-têm thứ hai là phép Báp-têm của Chúa Jêsus, phép báp-têm đã chuyển hết thảy tội lỗi của thế gian lên Chúa Jêsus. Giăng Báp-tít đã làm báp-têm cho Chúa Jêsus để làm trọn sự công chính của Đức Chúa Trời. Nói cách khác, Chúa Jêsus đã chịu báp-têm bởi Giăng Báp-tít để cứu tất cả mọi người ra khỏi tội lỗi của họ (Ma-thi-ơ 3:15). 
Tại sao Giăng Báp-tít phải làm báp-têm cho Chúa Jêsus? Để bôi xóa tội lỗi của thế gian, Đức Chúa Trời phải để Giăng chuyển mọi tội lỗi lên Chúa Jêsus hầu cho những ai tin nơi Ngài có thể được cứu. 
Giăng Báp-tít là một đầy tớ của Đức Chúa Trời, người có sứ mệnh chuyển mọi tội lỗi của thế gian lên Chúa Jêsus  thông qua phép báp-têm, và làm chứng về Chúa Jêsus  để cả nhân loại ăn năn và được thanh tẩy tội lỗi của họ bởi việc tin vào Phúc-âm của sự cứu chuộc. Do đó, Giăng đã phải sống một mình nơi đồng vắng. Vào thời của Giăng Báp-tít, dân Y-sơ-ra-ên đều đồi bại và thối nát đến tận xương tủy. 
Vì vậy, Đức Chúa Trời đã phán trong Cựu Ước, Ma-la-chi 4:5-6, “Nầy, ta sẽ sai đấng tiên tri Ê-li đến cùng các ngươi trước ngày lớn và đáng sợ của Đức Giê-hô-va chưa đến. Người sẽ làm cho lòng cha trở lại cùng con cái, lòng con cái trở lại cùng cha, kẻo ta đến lấy sự rủa sả mà đánh đất nầy.” 
Trong mắt Đức Chúa Trời, tất cả những người Y-sơ-ra-ên đã thờ phượng Đức Giê-hô-va trước đây đều đồi bại. Không một người nào công chính trước mặt Ngài. Những nhà lãnh đạo tôn giáo của đền thờ, chẳng hạn như các thầy tế lễ, thầy dạy luật và các thầy thông giáo đều đặc biệt thối nát đến tận xương tủy. Dân Y-sơ-ra-ên và các thầy tế lễ của họ đã không dâng những của lễ hợp pháp theo như luật-pháp của Đức Chúa Trời.
Các thầy tế lễ đã bỏ việc đặt tay và nghi lễ dâng huyết, điều mà Đức Chúa Trời đã ban cho họ để chuộc tội lỗi của họ. Kinh Thánh  chép rằng các thầy tế lễ trong thời Ma-la-chi đã bỏ hệ thống tế lễ theo luật-pháp, việc đặt tay và dâng huyết của con sinh tế.
Bởi đó, Giăng Báp-tít không thể ở với họ. Ông đã đi ra đồng vắng và la lớn lên. Ông đã nói lên điều gì?
Trong Mác 1:2-3 có chép, trích lời của tiên tri Ê-sai: “Nầy, ta sai sứ ta đến trước mặt ngươi, Người sẽ dọn đường cho ngươi. Có tiếng kêu trong đồng vắng rằng: Hãy dọn đường Chúa, Ban bằng các nẻo Ngài.” 
Tiếng nói nơi đồng vắng kêu lên với mọi người về phép báp-têm của sự ăn năn. “Phép báp-têm của sự ăn năn” mà Kinh Thánh nói đến là gì? Đó là phép báp-têm mà Giăng Báp-tít đã kêu lên; phép báp-têm kêu gọi mọi người trở về với Chúa Jêsus để rồi họ sẽ tin nơi Ngài, là Đấng sẽ cất đi mọi tội lỗi của họ và được cứu. Phép báp-têm của sự ăn năn là để dẫn dắt họ đến sự cứu rỗi.
“Hãy ăn năn và chịu báp-têm. Đấng Cứu Thế của chúng ta, là Chúa Jêsus, sẽ chịu báp-têm theo cùng một cách để cất đi mọi tội lỗi của các ngươi.” Tiếng kêu vang của Giăng Báp-tít đó là Chúa Jêsus sẽ cất đi tội lỗi của thế gian và chịu phán xét trên Thập-tự-giá để cứu lấy tất cả mọi người, hầu cho họ có thể trở về với Đức Chúa Trời.
“Ta làm phép báp-têm cho các ngươi bằng nước; nhưng Ngài sẽ làm phép báp-têm cho các ngươi bằng Đức Thánh Linh.” ‘Làm phép báp-têm cho các ngươi bằng Đức Thánh Linh’ có nghĩa là để rửa sạch mọi tội lỗi của các ngươi. Báp-têm có nghĩa là ‘rửa sạch’. Phép Báp-têm của Chúa Jêsus tại sông Giô-đanh cho chúng ta biết rằng Con Đức Chúa Trời đã chịu báp-têm và cất đi mọi tội lỗi của chúng ta để cứu chúng ta.
Vì vậy, chúng ta phải quay lưng khỏi đời sống tội lỗi của mình và tin nơi Ngài. Ngài là Chiên Con đã cất lấy tội lỗi của thế gian. Đây là Phúc-âm của sự cứu chuộc mà Giăng Báp-tít đã làm chứng. 
 
 
Nhiệm Vụ Của Thầy tế lễ thượng phẩm Về Sự Chuộc Tội  
 
Ai dọn đường cho sự cứu rỗi?
Giăng Báp-tít

Tiên Tri Ê-sai đã nói tiên tri rằng: “Hãy nói cho thấu lòng Giê-ru-sa-lem, và rao rằng sự tranh chiến của nó đã trọn; tội lỗi nó đã được tha; nó đã chịu gấp hai từ tay Đức Giê-hô-va vì các tội mình.” (Ê-sai 40:2). 
Đức Chúa Jêsus-Christ đã cất đi hết thảy tội lỗi của chúng ta mà không có ngoại lệ; nguyên tội, tội lỗi hiện tại, và thậm chí những tội lỗi trong tương lai đều đã được tẩy sạch thông qua Phép Báp-têm của Ngài. Ngài đã cứu chuộc tất cả chúng ta. Hết thảy mọi người chúng ta nên biết về sự cứu chuộc của Đức Chúa Trời. 
Để được cứu khỏi mọi tội lỗi mình, chúng ta phải tin vào Phúc-âm công bố rằng Giăng Báp-tít đã chuyển hết thảy tội lỗi cho Chúa Jêsus thông qua cách chịu báp-têm.
Chúng ta không nên hiểu lầm, nghĩ rằng: “Vì Đức Chúa Trời là tình yêu thương, nên chúng ta có thể bước vào Nước Thiên Đàng chỉ bởi việc tin Chúa Jêsus mà thôi, ngay cả khi chúng ta có tội trong lòng mình.” 
Để được cứu chuộc khỏi mọi tội lỗi của mình, chúng ta phải tin vào phép báp-têm của Ngài, phép báp-têm mà qua đó Giăng Báp-tít đã chuyển giao mọi tội lỗi của thế gian qua Chúa Jêsus và Thập-tự-giá. Chính bởi ‘nước’ mà Giăng Báp-tít đã chuyển tất cả tội lỗi cuả loài người lên Chúa Jêsus.
Điều đầu tiên Đức Chúa Trời đã làm để cứu chúng ta đó là sai Giăng đến thế gian này. Là sứ giả của Đức Chúa Trời, Giăng Báp-tít đã được sai phái đến với tư cách là đại sứ của Vua, người chuyển giao mọi tội lỗi của thế gian qua cho Chúa Jêsus thông qua phép báp-têm. Ông đã thực hiện chức tế-lễ thượng-phẩm của cả nhân loại.
Đức Chúa Trời phán với chúng ta rằng Ngài đã sai sứ giả của Ngài, Giăng Báp-tít, cho chúng ta. “Ta sai sứ giả ta đến trước mặt ngươi.” Trước mặt ngươi nghĩa là trước mặt Chúa Jêsus. Tại sao Đức Chúa Trời lại sai Giăng đến trước mặt Chúa Jêsus? Đó là để chuyển mọi tội lỗi của thế gian qua Chúa Jêsus, Con Đức Chúa Trời, thông qua phép báp-têm. “Người sẽ dọn đường cho ngươi.” Đây là ý nghĩa thực sự của phân đoạn này. 
Ai là người đã dọn đường hầu cho chúng ta có thể được cứu chuộc và đi lên Thiên Đàng? Giăng Báp-tít. ‘Ngươi’ nghĩa là Chúa Jêsus và ‘Ta’ nghĩa là chính mình Đức Chúa Trời. Do đó, khi Ngài phán rằng: “Ta sai sứ ta đến trước mặt ngươi, Người sẽ dọn đường cho ngươi” có nghĩa là gì? 
Ai là người dọn đường cho chúng ta để rồi chúng ta có thể đi lên Thiên Đàng? Giăng Báp-tít đã chuyển mọi tội lỗi của chúng ta qua cho Chúa Jêsus để rồi chúng ta tin rằng Ngài đã thanh tẩy hết thảy chúng; nhiệm vụ của ông là chuyển tội bằng cách làm phép báp-têm cho Đức Chúa Jêsus-Christ. Chính Chúa Jêsus và Giăng đã khiến chúng ta có thể tin vào lẽ thật và được cứu.
Sự cứu rỗi của chúng ta phụ thuộc vào điều gì? Nó phụ thuộc vào việc chúng ta có tin vào những hành động công chính của Chúa Jêsus, Con Đức Chúa Trời, và sự thật rằng sứ giả của Đức Chúa Trời, Giăng Báp-tít, đã chuyển giao mọi tội lỗi của thế gian qua trên Ngài hay không. Tất cả chúng ta nên biết Phúc-âm của sự tha tội. Đức Chúa Cha đã sai sứ giả của Ngài đến trước, là người sẽ làm phép báp-têm cho Con Ngài, và khiến ông trở thành đại diện của loài người. Vì thế, Ngài đã hoàn thành công tác cứu chuộc cho chúng ta.
Đức Chúa Trời đã sai đầy tớ của Ngài, Giăng Báp-tít để làm báp-têm cho Con Ngài, hầu cho ông có thể dọn con đường của sự cứu rỗi cho những ai tin nơi Chúa Jêsus. Đó là lý do tại sao Giăng làm báp-têm cho Chúa Jêsus. Phép Báp-têm của Chúa Jêsus bởi Giăng Báp-tít là việc hoàn thành sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời mà thông qua đó tất cả tội lỗi của nhân loại đều đã được chuyển giao cho Ngài, để rồi mọi người có thể tin vào Chúa Jêsus và lên Thiên Đàng.
Ngay cả những tội lỗi trong tương lai của nhân loại cũng đều đã được chuyển qua cho Chúa Jêsus thông qua phép Báp-têm của Ngài. Chúa Jêsus cùng với Giăng Báp-tít đã dọn đường lên Thiên Đàng cho hết thảy mọi người chúng ta. Bằng cách này, Đức Chúa Trời đã mặc khải bí mật của sự cứu chuộc thông qua Giăng Báp-tít. 
Là đại diện của loài người, Giăng đã làm báp-têm cho Chúa Jêsus để rồi chúng ta có thể tin vào sự cứu chuộc của mình và lên Thiên Đàng. Ông đã chuyển mọi tội lỗi lên Chúa Jêsus thông qua phép báp-têm. Đây là Phúc-âm vui mừng về sự cứu chuộc.
 
 
Tại Sao Giăng Báp-tít Được Sanh Ra? 
 
Chúng ta có thể tin Chúa Jêsus thông qua ai?
Giăng Báp-tít

Trong Ma-la-chi 3:1 có chép rằng: “Nầy, ta sai sứ giả ta, người sẽ dọn đường trước mặt ta.” Quý vị phải đọc Kinh Thánh một cách cẩn thận. Tại sao Đức Chúa Trời lại sai sứ giả của Ngài đến trước Chúa Jêsus? Tại sao Giăng Báp-tít được sanh trước Chúa Jêsus 6 tháng? 
Chúng ta phải hiểu những gì Kinh Thánh nói. Cựu Ước nói rõ nhiệm vụ của Thầy tế lễ thượng phẩm A-rôn. A-rôn là anh trai của Môi-se. Đức Chúa Trời đã lập ông và các con trai của ông làm các thầy tế lễ. Những người Lê-vi khác đã làm việc dưới họ, đem cho họ các loại dụng cụ, nhào bột làm bánh và như vậy, trong khi các con trai của A-rôn dâng của tế lễ bên trong đền thánh.
Các con trai của A-rôn đã được lập lên để san sẻ số lượng công việc tương đương giữa họ, nhưng vào Ngày Lễ Chuộc Tội, ngày 10 tháng 7, chỉ mỗi một Thầy tế lễ thượng phẩm dâng của lễ chuộc tội cho tội lỗi của dân sự mình hàng năm mà thôi. 
Trong Lu-ca 1:5, có một câu chuyện về dòng dõi của Giăng Báp-tít. Chúng ta phải hiểu đúng về vị sứ giả của Đức Chúa Trời này để hiểu về Chúa Jêsus một cách chính xác. Chúng ta có xu hướng nghĩ nhiều về Chúa Jêsus, nhưng lại phớt lờ về Giăng Báp-tít, người đã đến trước Ngài. Tôi muốn giúp quý vị hiểu.
“Đầu Tin lành của Đức Chúa Jêsus-Christ, là Con Đức Chúa Trời. Như đã chép trong sách tiên tri Ê-sai rằng: Nầy, ta sai sứ ta đến trước mặt ngươi, Người sẽ dọn đường cho ngươi” (Mác 1:1-2). Phúc-âm của Thiên Đàng luôn bắt đầu với Giăng Báp-tít.
Khi chúng ta tìm hiểu đầy đủ về Giăng Báp-tít, chúng ta có thể hiểu rõ và tin vào Phúc-âm về sự cứu chuộc của Chúa Jêsus. Tương tự như việc lắng nghe các đại sứ mà chúng ta đã sai phái trên toàn thế giới để tìm hiểu về tình hình của tất cả các quốc gia. Khi chúng ta biết về Giăng Báp-tít, chúng ta có thể hiểu rất rõ về sự cứu chuộc của Đức Chúa Trời.
Tuy nhiên, thật đáng tiếc rằng ngày nay rất nhiều Cơ-đốc-nhân không nhìn thấy tầm quan trọng của Giăng. Đức Chúa Trời đã không sai Giăng Báp-tít đến bởi vì Ngài quá buồn chán và không có việc gì khác để làm. Tất cả 4 sách Phúc-âm của Tân Ước đều nói về Giăng Báp-tít trước khi nói về sự cứu chuộc của Chúa Jêsus.
Nhưng các nhà truyền giáo ngày nay hoàn toàn phớt lờ ông và nói với mọi người rằng chỉ tin Chúa Jêsus là đủ để được cứu. Trên thực tế, họ đang dẫn dắt mọi người sống như tội nhân suốt đời và kết thúc trong địa ngục. Nếu tất cả các Cơ-đốc-nhân đều chỉ tin Chúa Jêsus mà không hiểu được vai trò của Giăng Báp-tít, thì Cơ-đốc Giáo sẽ bị biến thành một tôn giáo của thế gian. Làm thế nào quý vị có thể được cứu chuộc khỏi tội lỗi mình nếu quý vị không nhận biết lẽ thật? Không thể nào.
Phúc-âm của sự cứu chuộc không đơn giản và cũng không dễ dàng. Nhiều người nghĩ rằng sự cứu chuộc nằm trong đức tin của chúng ta nơi Thập-tự-giá bởi vì Chúa Jêsus đã chết trên Thập-tự-giá vì chúng ta. Tuy nhiên, nếu quý vị chỉ tin vào sự đóng đinh của Ngài mà không nhận biết được toàn bộ lẽ thật của việc chuyển giao tội lỗi thì đức tin như vậy sẽ không dẫn đến sự cứu chuộc hoàn toàn, bất kể đức tin của quý vị có mạnh mẽ đến đâu đi chăng nữa. 
Đức Chúa Trời đã sai Giăng Báp-tít đến để thế gian biết sự cứu chuộc đã được hoàn thành như thế nào và Chúa Jêsus sẽ cất đi tội lỗi của thế gian bằng cách nào. Chỉ khi chúng ta hiểu toàn bộ lẽ thật thì chúng ta sẽ hiểu rằng Chúa Jêsus là Con của Đức Chúa Trời, Đấng đã gánh lấy hết thảy mọi tội lỗi lên chính mình Ngài.
Giăng Báp-tít đã cho chúng ta biết về lẽ thật của sự cứu chuộc. Ông nói cho chúng ta biết cách mà ông đã đến để làm chứng rằng Chúa Jêsus là Đức Chúa Trời và là Sự Sáng thật. Ông đã khẳng định rõ ràng rằng mình không phải là Sự Sáng ấy, nhưng ông là nhân chứng của Sự Sáng. Ông cũng đã làm chứng trong Giăng chương 1 rằng ông là người dọn đường cho Phúc-âm của sự cứu chuộc bằng cách làm báp-têm cho Đức Chúa Jêsus-Christ.
Nếu chúng ta không có lời chứng về sự cứu chuộc bởi Giăng Báp-tít thì làm sao chúng ta có thể tin Chúa Jêsus được? Chúng ta chưa bao giờ nhìn thấy Chúa Jêsus, và khi chúng ta đến từ các nền văn hóa và tôn giáo khác nhau, làm sao chúng ta có thể tin Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời của mình được?
Làm sao chúng ta có thể biết Đức Chúa Jêsus-Christ khi có các tôn giáo đa dạng như vậy trên khắp thế giới? Làm sao chúng ta có thể biết rằng Chúa Jêsus thực sự là Con Đức Chúa Trời, Đấng đã cứu chuộc chúng ta bằng cách gánh lấy mọi tội lỗi của thế gian lên chính mình Ngài?
Chúng ta phải nhìn vào Cựu Ước để tìm ra những lời nói về sự cứu chuộc từ đầu và để biết rằng Chúa Jêsus là Cứu Chúa của chúng ta. Chúng ta phải có được sự hiểu biết đúng để có đức tin đúng. Chúng ta không làm được việc gì nếu không có kiến thức đúng. Để tin Chúa Jêsus và được cứu, chúng ta phải biết Phúc-âm của sự cứu chuộc mà Giăng Báp-tít đã làm chứng và vai trò của ông trong Phúc-âm đó. Để có niềm tin trọn vẹn nơi Đấng Christ, chúng ta phải biết được lẽ thật về sự cứu chuộc.
Vì vậy, Chúa Jêsus đã phán rằng: “Các ngươi sẽ biết lẽ thật, và lẽ thật sẽ buông tha các ngươi” (Giăng 8:32), chúng ta phải biết lẽ thật của sự cứu chuộc nơi Chúa Jêsus. 
 
 
Những Bằng Chứng Trong Kinh Thánh 
 
Bốn sách Phúc-âm bắt đầu từ điểm nào?
Từ sự đến của Giăng Báp-tít 
 

Chúng ta hãy tiếp tục khám phá tất cả các bằng chứng về sự cứu chuộc trong Kinh Thánh. Chúng ta hãy khám phá những gì 4 sách Phúc-âm nói về Giăng Báp-tít, về việc ông là ai, tại sao ông được gọi là ‘đại diện của nhân loại’ hoặc là ‘Thầy tế lễ thượng phẩm cuối cùng’, cách mà tất cả tội lỗi của thế gian đã được chuyển giao cho Chúa Jêsus thông qua ông, và liệu rằng Chúa Jêsus có cất đi mọi tội lỗi của chúng ta lên chính mình hay không.
Chúng ta nên chú ý đến sự thật rằng cả 4 sách Phúc-âm đều bắt đầu với Giăng Báp-tít. Giăng 1:6 nói lên một trong những sự kiện quan trọng nhất trong Kinh Thánh. Nó cho chúng ta biết được ai là người đã thực hiện nhiệm vụ chuyển giao mọi tội lỗi của thế gian lên Chúa Jêsus. “Có một người Đức Chúa Trời sai đến, tên là Giăng. Người đến để làm chứng, là làm chứng về sự sáng, hầu cho bởi người ai nấy đều tin.” (Giăng 1:6-7). 
Điều này nói rằng“bởi người ai nấy đều tin”, và rằng ông đã “làm chứng về sự sáng”. Sự Sáng là Đức Chúa Jêsus-Christ. Có nghĩa là Giăng đã làm chứng cho Chúa Jêsus để rồi mọi người có thể tin thông qua ông. Bây giờ, chúng ta hãy xem kỹ hơn trong Ma-thi-ơ chương 3.
Trong Ma-thi-ơ 3:13-17 đã chép “Khi ấy, Đức Chúa Jêsus từ xứ Ga-li-lê đến cùng Giăng tại sông Giô-đanh, đặng chịu người làm phép báp-têm. Song Giăng từ chối mà rằng: Chính tôi cần phải chịu Ngài làm phép báp-têm, mà Ngài lại trở đến cùng tôi sao! Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Bây giờ cứ làm đi, vì chúng ta nên làm cho trọn mọi việc công bình như vậy. Giăng bèn vâng lời Ngài. Vừa khi chịu phép báp-têm rồi, Đức Chúa Jêsus ra khỏi nước; bỗng chúc các từng trời mở ra, Ngài thấy Thánh Linh của Đức Chúa Trời ngự xuống như chim bồ câu, đậu trên Ngài. Tức thì có tiếng từ trên trời phán rằng: Nầy là Con yêu dấu của ta, đẹp lòng ta mọi đàng.” 
 
Tại sao chúng ta phải tìm hiểu về dòng dõi của Giăng?
Bởi vì Kinh Thánh nói với chúng ta rằng  Giăng là Thầy tế lễ thượng phẩm 
của cả nhân loại.

Giăng Báp-tít đã làm báp-têm cho Chúa Jêsus để hoàn thành sự tha tội trên thế gian. Phép báp-têm mà Chúa Jêsus đã nhận từ Giăng Báp-tít là sự kiện quan trọng nhất cho sự cứu rỗi của chúng ta. Nhưng để hiểu và tin toàn bộ lẽ thật một cách chi tiết, chúng ta nên nghiên cứu kỹ về Giăng Báp-tít trước.
Trong Lu-ca 1:1-14: “Hỡi Thê-ô-phi-lơ quí nhân, vì có nhiều kẻ dốc lòng chép sử về những sự đã làm nên trong chúng ta, theo như các người chứng kiến từ lúc ban đầu và trở nên người giảng đạo đã truyền lại cho chúng ta, vậy, sau khi đã xét kỹ càng từ đầu mọi sự ấy, tôi cũng tưởng nên theo thứ tự viết mà tỏ ra cho ông, để ông biết những điều mình đã học là chắc chắn. Trong đời Hê-rốt, vua nước Giu-đê, có một thầy tế lễ, về ban A-bi-a, tên là Xa-cha-ri; vợ người là Ê-li-sa-bét, thuộc về chi phái A-rôn. Cả hai đều là công bình trước mặt Đức Chúa Trời, vâng giữ mọi điều răn và lễ nghi của Chúa một cách không chỗ trách được. Hai người không có con, vì Ê-li-sa-bét son sẻ, và cả hai đều cao tuổi. Vả, Xa-cha-ri cứ theo thứ tự trong ban mình mà làm chức tế-lễ trước mặt Đức Chúa Trời. Khi đã bắt thăm theo lệ các thầy cả lập ra rồi, thì người được gọi vào nơi thánh của Chúa để dâng hương. Đương giờ dâng hương, cả đoàn dân đông đều ở ngoài cầu nguyện. Bấy giờ có một thiên sứ của Chúa hiện ra cùng Xa-cha-ri, đứng bên hữu bàn thờ xông hương. Xa-cha-ri thấy, thì bối rối sợ hãi. Nhưng thiên sứ nói cùng người rằng: Hỡi Xa-cha-ri, đừng sợ, vì lời cầu nguyện ngươi đã được nhậm rồi. Ê-li-sa-bét, vợ ngươi, sẽ sanh một con trai, ngươi khá đặt tên là Giăng. Con trai đó sẽ làm cho ngươi vui mừng hớn hở, và nhiều kẻ sẽ mừng rỡ về sự sanh người ra.” 
Ở đây, Lu-ca, một môn đồ của Chúa Jêsus, cho chúng ta biết chi tiết về dòng dõi của Giăng. Lu-ca, một môn đồ của Chúa Jêsus, giải thích dòng dõi của Chúa Jêsus ngay từ đầu. Lu-ca đã dạy Phúc-âm cho một người tên là Thê-ô-phi-lơ, đến từ một nền văn hóa khác và không biết gì về Chúa.
Vì vậy, để dạy cho ông về Chúa Jêsus, Cứu Chúa của tội nhân, Lu-ca nghĩ rằng ông cần phải giải thích chi tiết về dòng dõi của Giăng Báp-tít. Vì chúng ta cũng là dân ngoại đến từ các chủng tộc khác nhau, nên chúng ta không thể hiểu được sự cứu rỗi của Chúa Jêsus nếu không được giải thích cụ thể từng bước một. Chúng ta hãy tìm hiểu những điều chi tiết là gì. 
Trong Lu-ca 1:5-9, ông thuật lại rằng: “Trong đời Hê-rốt, vua nước Giu-đê, có một thầy tế lễ, về ban A-bi-a, tên là Xa-cha-ri; vợ người là Ê-li-sa-bét, thuộc về chi phái A-rôn. Cả hai đều là công bình trước mặt Đức Chúa Trời, vâng giữ mọi điều răn và lễ nghi của Chúa một cách không chỗ trách được. Hai người không có con, vì Ê-li-sa-bét son sẻ, và cả hai đều cao tuổi. Vả, Xa-cha-ri cứ theo thứ tự trong ban mình mà làm chức tế lễ trước mặt Đức Chúa Trời. Khi đã bắt thăm theo lệ các thầy cả lập ra rồi, thì người được gọi vào nơi thánh của Chúa để dâng hương.” 
Tại đây, một sự việc đã xảy ra khi Xa-cha-ri đang hầu việc Đức Chúa Trời, theo phong tục của chức tế lễ. Lu-ca đã làm chứng rõ rằng Xa-cha-ri là con cháu của A-rôn. Vậy Xa-cha-ri thuộc ban nào? Đây là một điểm vô cùng quan trọng.
Ông giải thích: “Xa-cha-ri cứ theo thứ tự trong ban mình mà làm chức tế lễ trước mặt Đức Chúa Trời.” Chúng ta có thể thấy rằng Lu-ca đã biết rất rõ về Xa-cha-ri đến nỗi ông đã giải thích về Phúc-âm của sự cứu chuộc bằng cách đề cập đến cả Xa-cha-ri và Ê-li-sa-bét.
Giăng Báp-tít đã được sinh ra bởi Xa-cha-ri và vợ ông, Ê-li-sa-bét, một trong những người con gái của A-rôn. Bây giờ, hãy nhìn xem dòng dõi của Xa-cha-ri, cha của Giăng.
 
 
Dòng Dõi Của Giăng Báp-tít  
 
Giăng Báp-tít là con cháu của ai?
A-rôn, Thầy tế lễ thượng phẩm

Để hiểu về dòng dõi của Giăng Báp-tít, chúng ta phải đọc Cựu Ước, 1 Sử Ký 24:1-19.
“Nầy là ban thứ của con cháu A-rôn: Con trai của A-rôn là Na-đáp, A-bi-hu, Ê-lê-a-sa, và Y-tha-ma. Na-đáp và A-bi-hu chết trước cha của chúng và không có con; nên Ê-lê-a-sa và Y-tha-ma làm chức thầy tế lễ. Đa-vít khiến Xa-đốc, con cháu Ê-lê-a-sa, và A-hi-mê-léc, con cháu Y-tha-ma, phân ban thứ cho chúng tùy theo chức việc chúng làm. Trong con cháu Ê-lê-a-sa có nhiều trưởng tộc hơn trong con cháu Y-tha-ma; họ phân ban thứ như vầy: về con cháu Ê-lê-a-sa có mười sáu trưởng tộc; còn về con cháu Y-tha-ma, theo tông tộc họ có tám trưởng tộc. Người ta bắt thăm phân chúng từng ban thứ, hoặc người nầy người kia; vì các trưởng của nơi thánh, và các trưởng của Đức Chúa Trời đều thuộc trong con cháu Ê-lê-a-sa và trong con cháu Y-tha-ma. Sê-ma-gia, con trai của Na-tha-na-ên, người ký lục, thuộc trong chi phái Lê-vi, biên tên chúng vào sổ tại trước mặt vua và trước mặt các quan trưởng, trước mặt thầy tế lễ Xa-đốc, A-hi-mê-léc, con trai của A-bia-tha, và trước mặt các trưởng tộc của những thầy tế lễ và người Lê-vi; trong con cháu Ê-lê-a-sa bắt thăm lấy một họ hàng, rồi trong con cháu Y-tha-ma cũng bắt thăm lấy một họ hàng. Cái thăm thứ nhứt trúng nhằm Giê-hô-gia-ríp; cái thăm thứ nhì nhằm Giê-đa-ê-gia; cái thăm thứ ba nhằm Ha-rim; cái thăm thứ tư nhằm Sê-ô-rim; cái thăm thứ năm nhằm Manh-kia; cái thăm thứ sáu nhằm Mia-min; cái thăm thứ bảy nhằm Cốt; cái thăm thứ tám nhằm A-bi-gia; cái thăm thứ chín nhằm Giê-sua; cái thăm thứ mười nhằm Sê-ca-nia; cái thăm thứ mười một nhằm Ê-li-a-síp; cái thăm thứ mười hai nhằm Gia-kim; cái thăm thứ mười ba nhằm Húp-ba; cái thăm thứ mười bốn nhằm Giê-sê-báp; cái thăm thứ mười lăm nhằm Binh-ga; cái thăm thứ mười sáu nhằm Y-mê; cái thăm thứ mười bảy nhằm Hê-xia; cái thăm thứ mười tám nhằm Phi-xết; cái thăm thứ mười chín nhằm Phê-ta-hia, cái thăm thứ hai mươi nhằm Ê-xê-chi-ên; cái thăm thứ hai mươi mốt nhằm Gia-kin; cái thăm thứ hai mươi hai nhằm Ga-mun; cái thăm thứ hai mươi ba nhằm Đê-la-gia; cái thăm thứ hai mươi bốn nhằm Ma-a-xia. Ấy đó là ban thứ của chúng trong chức việc mình, đặng vào trong đền của Đức Giê-hô-va, tùy theo lịnh của A-rôn, tổ phụ chúng, đã truyền cho, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên đã phán dặn người.” 
Chúng ta hãy đọc lại câu 10 một lần nữa. “cái thăm thứ bảy nhằm Cốt; cái thăm thứ tám nhằm A-bi-gia.” Trong thời vua Đa-vít, có rất nhiều thầy tế lễ, do đó cũng cần phải thiết lập một sự sắp đặt cho công việc có hệ thống của họ. Do vậy, Đa-vít đã chia thăm cho mỗi một người con trai của A-rôn, để sự tế lễ được dâng lên theo thứ tự. (Như quý vị đều biết, A-rôn là anh trai của Môi-se. Đức Chúa Trời đã lập Môi-se là người làm nhiệm vụ đặc biệt của Ngài, và A-rôn làm thầy tế lễ thượng phẩm của Đền Thờ Thánh trước mặt dân Y-sơ-ra-ên.
Tất cả những người Lê-vi khác đều ở dưới quyền các thầy tế lễ và A-rôn cũng như các thầy tế lễ, các con trai của ông, đã chịu trách nhiệm về tất cả các sự dâng tế lễ trước mặt Đức Chúa Trời. Trước khi Đa-vít chia thăm, các thầy tế lễ là con cháu của A-rôn đã phải bắt thăm mỗi lần và nó đã gây ra nhiều nhầm lẫn.
Do đó, Đa-vít đã sắp xếp một hệ thống bằng cách sắp xếp từng ban theo thứ tự. Có 24 bang theo 1 thứ tự, bắt nguồn từ các cháu trai của A-rôn, và ban thứ 8 là A-bi-gia. Kinh Thánh nói rằng “có một thầy tế lễ, về ban A-bi-gia, tên là Xa-cha-ri.” Vì vậy, Xa-cha-ri là một thầy tế lễ của ban A-bi-gia, và họ đều là con cháu của A-rôn, thầy tế lễ thượng phẩm.
Chính Xa-cha-ri, một thầy tế lễ của ban A-bi-gia, là cha của Giăng Báp-tít. Chúng ta biết từ Kinh Thánh rằng họ đã từng kết hôn trong vòng gia đình của họ. 
Cho nên, Gia-cốp đã kết hôn với con gái của chú mình bên họ mẹ ông. Đây là lời giải thích về dòng dõi có tầm quan trọng sâu sắc. Kinh Thánh nói “có một thầy tế lễ, về ban A-bi-gia, tên là Xa-cha-ri.” 
Vì thế, chắc chắn ông là một người con cháu của A-rôn. Người nào? Xa-cha-ri, cha của Giăng Báp-tít. Đây là một sự thật quan trọng trong việc giải thích sự cứu chuộc của Chúa Jêsus, và chức vụ của Giăng Báp-tít, và việc chuyển giao tội lỗi của thế gian lên trên Chúa Jêsus.
 
 
Chỉ Có Các Con Trai Của A-rôn Sẽ Hầu Việc Như Các Thầy Tế Lễ 
 
Ai có thể làm chức tế lễ thượng phẩm  trong thời Cựu Ước?
A-rôn và các con cháu được chỉ định

Vậy thì, chỗ nào trong Kinh Thánh ghi rõ rằng các con trai của A-rôn nên hầu việc như các thầy tế lễ. Chúng ta hãy cùng tìm kiếm.
Trong Dân Số Ký 20:22-29 chép “Cả hội dân Y-sơ-ra-ên đi từ Ca-đe đến núi Hô-rơ. Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se và A-rôn trên núi Hô-rơ, tại bờ cõi xứ Ê-đôm, mà rằng: A-rôn sẽ về nơi tổ phụ mình vì người không được vào xứ mà ta đã ban cho dân Y-sơ-ra-ên đâu; bởi vì tại nước Mê-ri-ba, các ngươi đã bội nghịch điều răn ta. Hãy bắt A-rôn và Ê-lê-a-sa, con trai người, biểu đi lên núi Hô-rơ; đoạn hãy lột áo xống A-rôn mặc cho Ê-lê-a-sa, con trai người. Ấy tại đó A-rôn sẽ được tiếp về và qua đời. Vậy, Môi-se làm y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn; ba người đi lên núi Hô-rơ, cả hội chúng đều thấy. Môi-se lột áo xống A-rôn, mặc cho Ê-lê-a-sa, con trai người. A-rôn chết tại đó, trên chót núi; rồi Môi-se và Ê-lê-a-sa đi xuống. Cả hội chúng thấy A-rôn đã tắt hơi rồi, bèn khóc người trong ba mươi ngày.” 
Trong Xuất Ê-díp-tô Ký, luật-pháp của Đức Chúa Trời đã được ghi lại, rằng các con trai của A-rôn, thầy tế lễ thượng phẩm, nên đảm nhiệm chức tế lễ, và một người con trai được chỉ định phải đảm nhiệm chức tế lễ thượng phẩm, như cha của mình đã làm, khi họ bước sang tuổi 30.
Trong Xuất Ê-díp-tô Ký 28:1-5: “Trong vòng dân Y-sơ-ra-ên, ngươi hãy chọn A-rôn, anh ngươi, cùng các con trai người, là Na-đáp, A-bi-hu, Ê-lê-a-sa, và Y-tha-ma, lập lên làm chức tế lễ trước mặt ta. Ngươi hãy chế bộ áo thánh cho A-rôn, anh ngươi, để người được vinh hiển trang sức. Hãy truyền cho hết thảy kẻ thông minh, là người ta đã ban đầy tính trí huệ, chế bộ áo cho A-rôn, đặng biệt người riêng ra thánh, hầu cho người làm chức tế lễ trước mặt ta. Đây là bộ áo mà họ sẽ chế: Bảng đeo ngực, ê-phót, áo dài; áo lá trong thêu, mũ và đai. Thế thì, họ sẽ chế bộ áo thánh cho A-rôn, anh ngươi, cùng các con trai người, để các người đó làm chức tế lễ trước mặt ta. Họ sẽ dùng kim tuyến, chỉ màu tím, đỏ điều, đỏ sặm, và vải gai mịn.” 
Đức Chúa Trời đã lập A-rôn, anh trai của Môi-se làm chức tế lễ thượng phẩm. Chức tế lễ không được rộng mở đối với bất cứ người nam nào khác. Đức Chúa Trời đã lệnh cho Môi-se phong A-rôn làm thầy tế lễ thượng phẩm, và làm bộ áo phù hợp cho ông như Ngài đã định. Chúng ta chớ bao giờ quên những lời của Đức Chúa Trời.
Cũng trong Xuất Ê-díp-tô Ký 29:1-9, “Đây là điều ngươi sẽ làm đặng biệt A-rôn và con trai người riêng ra thánh, để họ làm chức tế lễ trước mặt ta. Hãy bắt một con bò tơ đực và hai con chiên đực không tì vít, dùng bột mì thiệt mịn làm bánh không men, bánh nhỏ không men nhồi với dầu, và bánh tráng không men tẩm dầu; rồi để các bánh đó trong một giỏ dâng luôn lên cùng bò tơ đực và hai chiên đực. Đoạn, ngươi sẽ biểu A-rôn cùng các con trai người đến gần nơi cửa hội mạc, rồi lấy nước tắm cho họ. Kế đó, lấy bộ áo mặc cho A-rôn, tức là áo lá mặc trong, áo dài của ê-phót, ê-phót, và bảng đeo ngực, rồi lấy đai của ê-phót thắt lưng cho người; đoạn đội cái mũ lên đầu và để thẻ thánh trên mũ, cùng lấy dầu xức đổ trên đầu và xức cho người. Lại biểu các con trai A-rôn đến gần mặc áo lá cho họ, rồi lấy đai thắt lưng và đội mũ cho A-rôn cùng các con trai người. Thế thì, chức tế lễ sẽ bởi mạng lịnh định đời đời cho họ. Ngươi lập A-rôn và các con trai người là thế.” 
Lấy đai thắt lưng và đội mũ cho A-rôn cùng các con trai người.... Chức tế lễ sẽ bởi mạng lịnh định đời đời cho họ. Ngươi lập A-rôn và các con trai người là thế…. Đức Chúa Trời quy định rõ rằng chỉ có A-rôn và các con trai người mới được lập nên để đời đời thực hiện chức tế lễ. Khi Ngài phán một cách cụ thể rằng: “mạng lịnh định đời đời cho họ”, ngụ ý rằng chức tế lễ có hiệu lực thậm chí sau khi Chúa Jêsus đến thế gian này.
Lu-ca giải thích sâu sắc rằng Xa-cha-ri là một hậu duệ của A-rôn, thầy tế lễ thượng phẩm. Khi Xa-cha-ri đang hầu việc với tư cách là thầy tế lễ phụ trách trước mặt Đức Chúa Trời trong đền thờ của Chúa, một thiên sứ đã xuất hiện và nói với ông rằng lời cầu nguyện của ông đã được nhậm; rằng vợ ông, Ê-li-sa-bét sẽ sanh một con trai.
Xa-cha-ri không thể tin được điều này và nói rằng: “Vợ tôi đã cao tuổi rồi, làm sao bà ấy có thể sanh được một con trai?” Vì sự nghi ngờ này, Đức Chúa Trời đã làm cho ông bị câm trong một thời gian để bày tỏ những lời nói của Ngài là sự thật. 
Vào đúng thời điểm, vợ ông mang thai và sau một thời gian, nữ đồng trinh Ma-ri, một trinh nữ, cũng mang thai. Cả hai sự việc đều là công việc đã được sắm sẵn của Đức Chúa Trời cho sự cứu rỗi của chúng ta. Để cứu nhân loại lầm than, Ngài phải sai đầy tớ Ngài là Giăng và Con Độc Sanh Jêsus của Ngài đến thế gian này.
Do đó, Đức Chúa Trời đã để Giăng làm phép báp-têm cho Con Ngài để chuyển giao mọi tội lỗi của thế gian, hầu cho những ai tin nơi Ngài đều sẽ được cứu.
 
 
Sự Quan Phòng Đặc Biệt Của Đức Chúa Trời! 
 
Đức Chúa Trời đã sắm sẵn người nào  đến trước Chúa Jêsus cho công tác 
cứu chuộc của Ngài?
Giăng Báp-tít 

Đức Chúa Jêsus-Christ là Cứu Chúa của nhân loại, Đấng đã được sanh ra bởi thân thể của nữ đồng trinh Ma-ri. Ma-ri đã được hứa gả cho Giô-sép, con cháu của Giu-đa. Chúa Jêsus phải được sanh ra qua dòng dõi của Giu-đa để hoàn thành Giao Ước của Đức Chúa Trời, cũng như Giăng Báp-tít phải được sanh ra trong nhà A-rôn, thầy tế lễ thượng phẩm.
Đức Chúa Trời đã chuẩn bị 2 người này được sanh ra trên thế gian, theo thứ tự đó, Giăng đến trước Chúa Jêsus. Giăng đã được sanh ra để rồi ông có thể làm phép báp-têm cho Chúa Jêsus và chuyển mọi tội lỗi của thế gian lên Ngài. Một hậu duệ của Thầy tế lễ thượng phẩm phải dâng của lễ chuộc tội để hoàn thành Giao Ước của Đức Chúa Trời, được lập nên trong Cựu Ước và Tân Ước; Phúc-âm của sự cứu chuộc của Chúa Jêsus phải được thực hiện một cách đúng đắn để rồi tất cả mọi người sẽ được giải thoát.
Trong Xuất Ê-díp-tô Ký, Đức Chúa Trời đã ban Luật-pháp và Giao Ước của Ngài cho Y-sơ-ra-ên; luật-pháp của Đức Chúa Trời và hệ thống tế lễ của đền thờ, đến trang phục của các thầy tế lễ, chi tiết về của lễ, và sự kế thừa chức tế lễ cho con trai của các thầy tế lễ. Đức Chúa Trời đã lập A-rôn và con cháu của ông làm chức tế lễ thượng phẩm đời đời.
Do đó, tất cả con cháu của A-rôn có thể dâng của lễ và các thầy tế lễ thượng phẩm chỉ có thể đến từ nhà A-rôn mà thôi. Quý vị có nhìn thấy tại sao lại như vậy hay không?
Trong số nhiều con cháu của A-rôn, Đức Chúa Trời đã chọn ra một thầy tế lễ tên là Xa-cha-ri và vợ ông, Ê-li-sa-bét. Ngài phán rằng: “Nầy, ta sai sứ ta đến trước mặt ngươi.” Khi Đức Chúa Trời phán với Xa-cha-ri rằng Ngài sẽ cho Ê-li-sa-bét có một con trai, và Ngài sẽ đặt tên con trai đó là Giăng, ông đã rất kinh ngạc đến nỗi ông trở nên một người câm khi nghe mạng lệnh của Ngài cho đến khi con trai được sanh ra và được đặt tên. 
Quả thật, một con trai đã được sanh ra cho nhà ông. Khi đến lúc đặt tên cho đứa trẻ theo phong tục của Y-sơ-ra-ên, con trai đã được đặt tên theo như tên của cha mình, hoặc một trong những người thân họ hàng của mình. 
“Bấy giờ, đến ngày mãn nguyệt, Ê-li-sa-bét sanh được một trai. Xóm giềng bà con nghe Chúa tỏ ra sự thương xót cả thể cho Ê-li-sa-bét, thì chia vui cùng người. Qua ngày thứ tám, họ đều đến để làm lễ cắt bì cho con trẻ; và đặt tên là Xa-cha-ri theo tên của cha. Nhưng mẹ nói rằng: Không! Phải đặt tên con là Giăng. Họ nói: Trong bà con ngươi không ai có tên đó. Họ bèn ra dấu hỏi cha muốn đặt tên gì cho con. Xa-cha-ri biểu lấy bảng nhỏ, và viết rằng: Giăng là tên nó. Ai nấy đều lấy làm lạ. Tức thì miệng ngươi mở ra, lưỡi được thong thả, nói và ngợi khen Đức Chúa Trời. Hết thảy xóm giềng đều kinh sợ, và người ta nói chuyện với nhau về mọi sự ấy khắp miền núi xứ Giu-đê. Ai nghe cũng ghi vào lòng mà nói rằng: Ấy vậy, con trẻ đó sẽ ra thể nào? Vì tay Chúa ở cùng con trẻ ấy.” (Lu-ca 1:57-66). 
Xa-cha-ri vẫn bị câm khi con trai mình ra đời. Đến lúc đặt tên cho đứa trẻ, những người bà con họ hàng gợi ý rằng đứa trẻ nên được gọi là Xa-cha-ri. Nhưng mẹ đứa trẻ khăng khăng đòi đặt tên đứa trẻ là Giăng. Lúc này, những người bà con nói rằng trong gia đình không có ai mang tên đó và rằng đứa trẻ nên được đặt theo tên của cha nó.
Khi Ê-li-sa-bét cứ khăng khăng đòi tên ấy, những người bà con đến với Xa-cha-ri và hỏi đứa trẻ nên được mang tên gì. Xa-cha-ri, vì chưa thể nói được, đã yêu cầu lấy một cái bảng nhỏ và viết “Giăng”. Tất cả những người thân họ hàng đều thắc mắc về sự chọn tên bất bình thường này. 
Nhưng sau khi đặt tên, miệng của Xa-cha-ri đã mở ra ngay lập tức. Ông ngợi khen Đức Chúa Trời và ông đã được đầy dẫy Đức Thánh-linh và nói tiên tri.
Bởi đó, Lu-ca kể về sự ra đời của Giăng Báp-tít trong nhà Xa-cha-ri. “Có một thầy tế lễ, về ban A-bi-gia, tên là Xa-cha-ri.” Trong sự quan phòng đặc biệt của Đức Chúa Trời, Giăng Báp-tít, đại diện của loài người đã được sanh ra bởi Xa-cha-ri, con cháu của A-rôn.
Thông qua Giăng Báp-tít và Đức Chúa Jêsus-Christ, Đức Chúa Trời đã hoàn thành sự cứu rỗi của nhân loại. Chúng ta đã được cứu ra khỏi mọi tội lỗi của mình bằng việc tin vào công tác cứu chuộc, do Giăng và Đức Chúa Jêsus-Christ thực hiện. 
 
 
Phép Báp-têm Của Chúa Jêsus 
 
Tại sao Chúa Jêsus chịu báp-têm bởi Giăng?
Để cất đi mọi tội lỗi của thế gian

Giăng Báp-tít đã làm chứng rằng Chúa Jêsus là Con Đức Chúa Trời và Ngài đã cất lấy mọi tội lỗi của chúng ta. Ông là Giăng Báp-tít, đầy tớ của Đức Chúa Trời, người được sai đến để làm chứng cho sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Điều đó không có nghĩa là Đức Chúa Trời không phán với chúng ta rằng chính mình Ngài là Cứu Chúa của chúng ta. Đức Chúa Trời hành động thông qua những người đầy tớ của Ngài trong hội thánh, và thông qua môi miệng của tất cả con dân Ngài, những người đã được cứu.
Đức Chúa Trời phán: “Hãy nói cho thấu lòng Giê-ru-sa-lem, và rao rằng sự tranh chiến của nó đã trọn; tội lỗi nó đã được tha; nó đã chịu gấp hai từ tay Đức Giê-hô-va vì các tội mình… cỏ khô, hoa rụng; nhưng lời của Đức Chúa Trời chúng ta còn mãi đời đời!” (Ê-sai 40:2, 8). 
Đức Chúa Trời đã hứa khoảng 700 năm trước khi Đấng Christ giáng sanh: “Các ngươi không còn là tội nhân nữa. Ta đã chuộc hết mọi tội lỗi của các ngươi và cuộc chiến đã kết thúc.” Do đó, tiếng nói của Phúc-âm về sự cứu chuộc không ngừng vang lên với chúng ta. Đây là điều được gọi là Phúc-âm đã được sắm sẵn.
Khi chúng ta hiểu được công việc của Giăng Báp-tít và thực sự hiểu rằng tất cả tội lỗi của thế gian đã được chuyển giao cho Chúa Jêsus thông qua Giăng Báp-tít, mọi người chúng ta có thể được tự do khỏi tội lỗi mình.
Tất cả 4 sách Phúc-âm đều nói về Giăng Báp-tít, và Ma-la-chi, đấng tiên tri cuối cùng của Cựu Ước cũng làm chứng rằng Giăng Báp-tít là đầy tớ được sắm sẵn của Đức Chúa Trời. Tân Ước bắt đầu bằng sự ra đời của Giăng Báp-tít và việc truyền lại tội lỗi thông qua ông.
Vậy thì tại sao chúng ta gọi ông là Giăng Báp-tít? Đó là vì ông đã làm báp-têm cho Chúa Jêsus. Phép báp-têm có nghĩa là gì? Nó có nghĩa là ‘chuyển qua, được chôn vùi, được rửa sạch’, giống như việc ‘đặt tay’ trong Cựu Ước.
Trong Cựu Ước, khi một người phạm tội, họ chuyển tội lỗi của mình trên con sinh tế không tì vết bằng cách đặt tay lên đầu con sinh tế, và vật sinh tế chết đi với những tội lỗi đó. ‘Đặt tay’ có nghĩa là ‘chuyển qua’. Do đó, ‘đặt tay’ và ‘báp-têm’ có cùng một hàm ý, mặc dù chúng khác nhau rõ ràng. 
Vậy thì ý nghĩa của Phép Báp-têm của Chúa Jêsus là gì? Phép báp-têm của Ngài là phương cách duy nhất để chúng ta nhận được sự tha tội. Đức Chúa Trời đã thiết lập nên luật-pháp rằng tội lỗi có thể được chuyển qua một của lễ sinh tế thông qua việc ‘đặt tay’. Bởi đó, vào thời Cựu Ước, tội nhân phải đặt tay mình lên đầu vật sinh tế để chuyển tội lỗi của họ lên đầu nó. Sau đó, họ phải cắt cổ của nó và các thầy tế lễ bôi huyết lên các sừng bàn thờ của lễ thiêu. Đây là cách để chuộc lại tội lỗi phạm phải hàng ngày.
Thế thì họ chuộc tội lỗi hàng năm như thế nào?
Trong trường hợp này, A-rôn, thầy tế lễ thượng phẩm dâng sinh tế cho tất cả người dân Y-sơ-ra-ên. Bởi vì Giăng Báp-tít đã được sinh ra từ nhà A-rôn, nên theo quy tắc ông là thầy tế lễ thượng phẩm, và Đức Chúa Trời đã định trước cho ông trở thành thầy tế lễ thượng phẩm cuối cùng, theo như lời hứa về sự cứu chuộc của Ngài.
Giăng Báp-tít là đại diện của cả nhân loại và là thầy tế lễ thượng phẩm cuối cùng, bởi vì Cựu Ước kết thúc khi Đức Chúa Jêsus-Christ được sanh ra. Ngoài Giăng Báp-tít ra thì còn ai là người có thể chuyển hết tất cả mọi tội lỗi của thế gian qua Chúa Jêsus trong Tân Ước, cũng như A-rôn đã chuộc tội lỗi cho dân sự mình trong thời Cựu Ước? Là thầy tế lễ thượng phẩm cuối cùng trong Cựu Ước và là đại diện của cả nhân loại, Giăng Báp-tít đã chuyển hết mọi tội lỗi của thế gian lên Chúa Jêsus khi ông làm phép báp-têm cho Ngài.
Bởi vì Giăng Báp-tít đã chuyển mọi tội lỗi của thế gian qua Chúa Jêsus, tin vào Phúc-âm của Nước và Thánh-linh có thể cứu chuộc chúng ta. Chúa Jêsus đã trở nên Chiên Con để cứu mọi tội nhân, qua đó thực hiện công tác cứu rỗi như Đức Chúa Trời đã hoạch định. Chúa Jêsus đã phán với chúng ta rằng Giăng Báp-tít là đấng tiên tri cuối cùng, là thầy tế lễ thượng phẩm cuối cùng, người chuyển giao hết thảy tội lỗi của thế gian qua cho Ngài.
Tại sao Chúa Jêsus lại không tự mình làm việc đó? Tại sao Ngài cần Giăng Báp-tít? Có một lý do để Giăng Báp-tít được sanh ra 6 tháng trước Chúa Jêsus; đó là để làm trọn luật-pháp của Cựu Ước, để hoàn thành những lời hứa của Cựu Ước.
Chúa Jêsus đã được sanh ra bởi nữ đồng trinh Ma-ri, và Giăng Báp-tít đã được sanh ra bởi một người phụ nữ già cằn cỗi tên là Ê-li-sa-bét.
Đây là những công việc của Đức Chúa Trời và Ngài đã lên kế hoạch để cứu mọi tội nhân. Để cứu chúng ta ra khỏi một cuộc chiến đời đời chống lại tội lỗi, cùng với mọi sự đau khổ của những tình trạng tội lỗi của chúng ta, Ngài đã sai đầy tớ của Ngài, Giăng, và kế đó là Con của chính Ngài, Chúa Jêsus đến. Giăng Báp-tít đã được sai đến làm đại diện của cả nhân loại, thầy tế lễ thượng phẩm cuối cùng.
 
 
Người Tôn Trọng Nhất Bởi Đàn Bà Sanh Ra
 
Ai là người tôn trọng nhất trên đất?
Giăng Báp-tít 

Chúng ta hãy nhìn vào Ma-thi-ơ 11:7-14. “Khi họ ra về, Đức Chúa Jêsus mới phán về việc Giăng cho đoàn dân nghe, rằng: Các ngươi đã đi xem chi trong đồng vắng? Có phải xem cây sậy bị gió rung chăng? Các ngươi đi xem cái chi nữa? Có phải xem người mặc áo tốt đẹp chăng? Kìa, những người mặc áo tốt đẹp thì ở trong đền vua. Nhưng các ngươi lại đi xem cái chi nữa? Có phải là xem đấng tiên tri chăng? Phải, ta nói cùng các ngươi, cũng hơn đấng tiên tri nữa. Ấy vì người đó mà có chép rằng: Nầy, ta sai sứ ta đến trước mặt con, Đặng dọn đường sẵn cho con đi. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, trong những người bởi đàn bà sanh ra, không có ai được tôn trọng hơn Giăng Báp-tít, nhưng mà kẻ rất nhỏ hèn trong nước thiên đàng còn được tôn trọng hơn người. Song, từ ngày Giăng Báp-tít đến nay, nước thiên đàng bị hãm ép, và là kẻ hãm ép đó choán lấy. Vì hết thảy các đấng tiên tri và sách luật đã nói trước cho đến đời Giăng. Nếu các ngươi muốn hiểu biết, thì ấy là Ê-li, là đấng phải đến. Ai có tai mà nghe, hãy nghe.” 
Người ta đi ra đồng vắng để nhìn xem Giăng Báp-tít, người đã la lớn lên rằng: “Hỡi dòng dõi rắn lục kia, ngươi hãy ăn năn!” và Chúa Jêsus phán: “Các ngươi đi xem cái chi nữa? Có phải xem người mặc áo tốt đẹp chăng? Kìa, những người mặc áo tốt đẹp thì ở trong đền vua.” 
Chính Chúa Jêsus đã làm chứng về sự cao trọng của Giăng Báp-tít. “Các ngươi đi xem cái chi? Có phải xem người mặc áo bằng lông lạc đà và la hét rất lớn tiếng không? Người đó ắt hẳn phải mặc áo làm từ lông lạc đà. Các ngươi đi xem cái chi nữa? Có phải xem người mặc áo tốt đẹp chăng? Những người mặc áo tốt đẹp thì ở trong đền vua. Nhưng người cao trọng hơn vua”, Chúa Jêsus đã làm chứng như vậy. “Kìa, những người mặc áo tốt đẹp thì ở trong đền vua. Nhưng các ngươi lại đi xem cái chi nữa? Có phải là xem đấng tiên tri chăng? Phải, ta nói cùng các ngươi, cũng hơn đấng tiên tri nữa.” 
Ngày xưa, các đấng tiên tri được xem trọng hơn các vị vua. Giăng Báp-tít hơn cả một vị vua, và hơn cả một đấng tiên tri. Ông cao trọng hơn tất cả các tiên tri của Cựu Ước. Trên thực tế, Giăng, Thầy tế lễ thượng phẩm cuối cùng và đại diện của nhân loại quan trọng hơn A-rôn, Thầy tế lễ thượng phẩm đầu tiên. Chính Chúa Jêsus đã làm chứng rằng Giăng là như vậy. 
Ai là người đại diện cho nhân loại? Ngoài chính mình Đấng Christ thì ai là người tôn trọng nhất trên đất? Giăng Báp-tít. “Phải, ta nói cùng các ngươi, cũng hơn đấng tiên tri nữa. ‘Nầy, ta sai sứ ta đến trước mặt con, Đặng dọn đường sẵn cho con đi.’” 
Giăng Báp-tít đã làm chứng rằng cuộc chiến chống lại tội lỗi đã kết thúc. “Kìa, Chiên con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi.” Chính Giăng Báp-tít đã làm chứng rằng Chúa Jêsus đã cất tội lỗi của thế gian đi. 
Trong Ma-thi-ơ 11:11: “Quả thật, ta nói cùng các ngươi, trong những người bởi đàn bà sanh ra, không có ai được tôn trọng hơn Giăng Báp-tít.” Trong số những người do đàn bà sanh ra, có ai tôn trọng hơn Giăng Báp-tít hay không? 
‘Bởi đàn bà sanh ra’ có nghĩa là gì? Điều đó đề cập đến cả nhân loại. Ngoài trừ A-đam và Ê-va, tất cả mọi người đều được sanh ra bởi người nữ. Vâng, trong số những người được sanh ra bởi người nữ, không có người nào cao trọng hơn Giăng Báp-tít. Do đó, ông là Thầy tế lễ thượng phẩm cuối cùng và là người đại diện của nhân loại. Giăng Báp-tít là Thầy tế lễ thượng phẩm, đấng tiên tri, và đại diện của toàn thể loài người.
Trong Cựu Ước, A-rôn và các con trai của ông đã được Đức Chúa Trời định lập để hầu việc đời đời. Tất cả mọi tội lỗi phải được tẩy sạch thông qua A-rôn và các con trai của ông. Như Đức Chúa Trời đã ra lệnh.
Nếu một số người Lê-vi khác đứng ra và dám bước vào chức tế lễ, chắc chắn họ sẽ chết. Tất cả những gì họ có thể làm đó là gom củi để đốt trên bàn thờ, lột da con vật, lóc mỡ, làm sạch ruột và đem những phần cắt bỏ của con vật ra ngoài trại. Nếu họ cả gan thử và làm công việc của các thầy tế lễ, họ sẽ chết. Đó là luật-pháp của Đức Chúa Trời. Họ không thể vượt qua ranh giới.
Trên đất, không có người nào tôn trọng hơn Giăng Báp-tít. Ông là người tôn trọng nhất trong tất cả mọi người. “Song, từ ngày Giăng Báp-tít đến nay, nước thiên đàng bị hãm ép, và là kẻ hãm ép đó choán lấy.” 
Sự cứu chuộc của loài người đã được hoàn thành khi Giăng Báp-tít làm báp-têm cho Chúa Jêsus, và những ai tin nơi Chúa Jêsus có thể vào Nước Thiên Đàng bởi vì họ trở nên công chính bởi đức tin.
Bây giờ, chúng ta hãy nhìn xem cách mà cha của Giăng đã làm chứng về con mình như thế nào.
 
 
Lời Chứng Của Xa-cha-ri, Cha Của Giăng  
 
Xa-cha-ri đã tiên tri điều gì về con trai mình?
Giăng sẽ dọn đường cho Chúa bằng cách làm cho dân sự Ngài nhận biết sự cứu rỗi.

Chúng ta hãy đọc trong Lu-ca 1:67-80. “Bấy giờ, Xa-cha-ri, cha con trẻ ấy, được đầy dẫy Đức Thánh Linh, thì nói tiên tri rằng: Ngợi khen Chúa, là Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, Vì đã thăm viếng và chuộc dân Ngài, Cùng sanh ra cho chúng tôi trong nhà Đa-vít, tôi tớ Ngài, Một Đấng Cứu thế có quyền phép! Như lời Ngài đã dùng miệng các thánh tiên tri phán từ thuở trước, Ngài cứu chúng tôi khỏi kẻ thù và tay mọi người ghen ghét chúng tôi; Ngài tỏ lòng thương xót đến tổ tông chúng tôi, Và nhớ lại lời giao ước thánh của Ngài, Theo như Ngài đã thề với Áp-ra-ham là tổ phụ chúng tôi, Mà hứa rằng khi chúng tôi đã được cứu khỏi tay kẻ nghịch thù, Ngài sẽ ban ơn lành cho chúng tôi, trước mặt Ngài, Lấy sự thánh khiết và công bình mà hầu việc Ngài, trọn đời mình không sợ hãi gì hết. Hỡi con trẻ, người ta sẽ kêu con là tiên tri của Đấng Rất Cao; Con sẽ đi trước mặt Chúa, dọn đường Ngài, Để cho dân Ngài bởi sự tha tội họ mà biết sự rỗi. Vì Đức Chúa Trời chúng tôi động lòng thương xót, Và mặt trời mọc lên từ nơi cao thăm viếng chúng tôi, Để soi những kẻ ngồi chỗ tối tăm và trong bóng sự chết, Cùng đưa chân chúng tôi đi đường bình an. Vả, con trẻ ấy lớn lên, tâm thần mạnh mẽ, ở nơi đồng vắng cho đến ngày tỏ mình ra cùng dân Y-sơ-ra-ên.” 
Xa-cha-ri đã nói tiên tri 2 điều. Ông đã tiên tri rằng Vua của tất cả mọi người sẽ đến. Từ câu 68 đến câu 73, ông tiên tri với niềm vui mừng rằng Đức Chúa Trời không quên lời hứa của Ngài và rằng Chúa Jêsus, như Đức Chúa Trời đã hứa với Áp-ra-ham, được sanh ra bởi Nữ Đồng Trinh Ma-ri để cứu dòng dõi ông ra khỏi tay kẻ thù nghịch.
Từ câu 74: chép rằng “Mà hứa rằng khi chúng tôi đã được cứu khỏi tay kẻ nghịch thù, Ngài sẽ ban ơn lành cho chúng tôi, trước mặt Ngài, Lấy sự thánh khiết và công bình mà hầu việc Ngài, trọn đời mình không sợ hãi gì hết.” Đây là một lời nhắc nhở của Đức Chúa Trời với Áp-ra-ham và dân Y-sơ-ra-ên, và ông đã tiên tri rằng: “Ngài sẽ ban ơn lành cho chúng tôi hầu việc Ngài, trọn đời mình không sợ hãi gì hết.” 
Từ câu 76, ông nói tiên tri cho con trai của mình. “Hỡi con trẻ, người ta sẽ kêu con là tiên tri của Đấng Rất Cao; Con sẽ đi trước mặt Chúa, dọn đường Ngài, Để cho dân Ngài bởi sự tha tội họ mà biết sự rỗi. Vì Đức Chúa Trời chúng tôi động lòng thương xót, Và mặt trời mọc lên từ nơi cao thăm viếng chúng tôi, Để soi những kẻ ngồi chỗ tối tăm và trong bóng sự chết, Cùng đưa chân chúng tôi đi đường bình an.” 
Ở đây ông nói rằng: “Để cho dân Ngài bởi sự tha tội họ mà biết sự rỗi.” Ông nói sự hiểu biết về sự cứu rỗi được ban cho bởi người nào? Giăng Báp-tít. Tất cả quý vị có thể nhận thấy điều này không? Giăng Báp-tít, thông qua lời nói của Đức Chúa Trời, cho chúng ta sự hiểu biết rằng Chúa Jêsus là Con của Đức Chúa Trời, Đấng cất tội lỗi của thế gian đi.
Bây giờ, chúng ta hãy nhìn vào Mác chương 1. “Đầu Tin lành của Đức Chúa Jêsus-Christ, là Con Đức Chúa Trời. Như đã chép trong sách tiên tri Ê-sai rằng: Nầy, ta sai sứ ta đến trước mặt ngươi, Người sẽ dọn đường cho ngươi. Có tiếng kêu trong đồng vắng rằng: Hãy dọn đường Chúa, Ban bằng các nẻo Ngài; Giăng đã tới, trong đồng vắng vừa làm vừa giảng phép báp-têm ăn năn, cho được tha tội. Cả xứ Giu-đê và hết thảy dân sự thành Giê-ru-sa-lem đều đến cùng người, xưng tội mình và chịu người làm phép báp-têm dưới sông Giô-đanh.” (Mác 1:1-5). 
Khi dân Y-sơ-ra-ên nghe từ Giăng Báp-tít, họ đã từ bỏ việc thờ phượng hình tượng của dân ngoại và đã chịu báp-têm bởi Giăng Báp-tít. Nhưng Giăng Báp-tít đã làm chứng rằng: “Ta báp-têm cho các ngươi bằng nước để các ngươi quay trở lại với Đức Chúa Trời. Nhưng Con Đức Chúa Trời sẽ đến và chịu báp-têm bởi ta, hầu cho mọi tội lỗi của các ngươi sẽ được truyền qua Ngài theo cùng một cách thức tương tự. Và nếu các ngươi tin vào phép báp-têm của Ngài khi các ngươi đang chịu báp-têm bởi ta, thì tất cả mọi tội lỗi của các ngươi sẽ được chuyển giao cho Ngài, cũng như tội lỗi đã được truyền qua việc đặt tay trong Cựu Ước.” Đó là những gì Giăng đã làm chứng.
Việc Chúa Jêsus chịu phép báp-têm trên sông Giô-đanh có nghĩa là Ngài đã chịu báp-têm trên dòng sông của sự chết. Chúng ta hát tại một đám tang rằng: “♪Trong chốn ấy rất êm dịu, bờ bên đó thỏa mãn bấy ta gặp nhau. Bên bờ đẹp nơi chúng ta mong gặp nhau.♪” Khi chúng ta chết, chúng ta sẽ băng qua sông Giô-đanh. Sông Giô-đanh là dòng sông của sự chết. Chúa Jêsus đã chịu báp-têm tại dòng sông chết này, vì Ngài đã gánh lấy mọi tội lỗi của thế gian tại đó và “tiền công của tội lỗi là sự chết.”
 
 
Phép Báp-têm Chuyển Giao Tội Lỗi Của Chúng Ta
 
Trong Tân Ước tượng trưng của việc đặt tay là gì?
Phép Báp-têm của Chúa Jêsus 

Trong Ma-thi-ơ 3:13-17, chúng ta đọc: “Khi ấy, Đức Chúa Jêsus từ xứ Ga-li-lê đến cùng Giăng tại sông Giô-đanh, đặng chịu người làm phép báp-têm. Song Giăng từ chối mà rằng: Chính tôi cần phải chịu Ngài làm phép báp-têm, mà Ngài lại trở đến cùng tôi sao! Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Bây giờ cứ làm đi, vì chúng ta nên làm cho trọn mọi việc công bình như vậy. Giăng bèn vâng lời Ngài. Vừa khi chịu phép báp-têm rồi, Đức Chúa Jêsus ra khỏi nước; bỗng chúc các từng trời mở ra, Ngài thấy Thánh Linh của Đức Chúa Trời ngự xuống như chim bồ câu, đậu trên Ngài. Tức thì có tiếng từ trên trời phán rằng: Nầy là Con yêu dấu của ta, đẹp lòng ta mọi đàng.” 
Chúa Jêsus đã đến sông Giô-đanh và đã chịu báp-têm bởi Giăng Báp-tít. Ngài đã lệnh cho Giăng: “Hãy làm phép báp-têm cho Ta.” Giăng đáp lời: “Nhưng tôi cần được Ngài làm báp-têm cho, và Ngài đang đến với tôi ư?” Các thầy tế lễ thượng phẩm của trời và đất đã gặp mặt nhau.
Như Hê-bơ-rơ đã công bố, Đức Chúa Jêsus-Christ là Thầy tế lễ thượng phẩm đời đời, theo ban Mên-chi-xê-đéc. Điều này có nghĩa là Chúa Jêsus không có gia phả con người. Ngài không phải là con cháu của A-rôn, hay của bất cứ người nào trên đất. Ngài là Con Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hóa của chúng ta. Ngài là chính Ngài; do đó, Ngài không có gia phả. Chúa Jêsus đã từ bỏ vinh hiển trên trời và đã xuống trần để cứu dân sự của Ngài.
Lý do Ngài xuống thế gian này đó là để cứu lấy mọi tội nhân, những người chịu đựng sự lừa dối của Sa-tan. Ngoài ra, Ngài đã cất đi hết thảy mọi tội lỗi của thế gian bằng cách chịu báp-têm bởi Giăng Báp-tít. “Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Bây giờ cứ làm đi, vì chúng ta nên làm cho trọn mọi việc công bình như vậy. Giăng bèn vâng lời Ngài.” 
“Bây giờ cứ làm đi.” Cứ làm đi! Chúa Jêsus đã lệnh cho đại diện của cả nhân loại và cúi đầu Ngài để chịu báp-têm. Trong Cựu Ước, khi một vật tế lễ được dâng lên cho Đức Chúa Trời, thì tội nhân hoặc thầy tế lễ thượng phẩm đặt tay mình trên đầu nó và truyền lại tội lỗi. ‘Đặt tay lên một người’ có nghĩa là ‘chuyển qua’. 
Giăng Báp-tít đã làm báp-têm cho Chúa Jêsus. Điều đó cũng tương tự như việc đặt tay trong Cựu Ước. ‘Chuyển qua’, ‘được chôn vùi’, ‘được rửa sạch’, và ‘hy sinh’ cũng đều giống nhau. Tân Ước là thực tế trong khi Cựu Ước là hình bóng của nó.
Khi một tội nhân đặt tay mình trên một con chiên trong Cựu Ước, tội lỗi của người đó được chuyển qua con chiên và con chiên phải bị giết. Khi con chiên chết, nó được chôn. Tội lỗi của một người đặt tay mình trên con chiên đã được chuyển giao qua cho con vật sinh tế, nên con chiên bị giết đi bởi tội lỗi! Nếu tội lỗi đã được chuyển qua con chiên, người dâng con chiên theo hệ thống tế lễ có thể được vô tội không? Có.
Chúng ta hãy giả sử rằng chiếc khăn tay này là tội lỗi và cái micro này là con chiên. Khi tôi đặt tay mình trên cái micro, tội lỗi này được truyền cho nó, tức là con chiên. Chính Đức Chúa Trời đã quyết định như vậy. “Hãy đặt tay ngươi lên”. Để cứu chuộc tội lỗi vào thời Cựu Ước, người ta phải đặt tay mình trên đầu một vật tế lễ. Sau đó, người ấy có thể được vô tội. Tương tự như vậy, phép báp-têm của Chúa Jêsus là để tẩy sạch, chôn vùi và chuyển tội lỗi của thế gian lên Ngài. Đây là ý nghĩa chính xác của nó.
 
Làm trọn mọi sự công chính có nghĩa là gì?
Là để thanh tẩy mọi tội lỗi bằng cách 
chuyển tội lỗi cho Chúa Jêsus.

Vì vậy, khi Chúa Jêsus chịu báp-têm để cất đi hết thảy tội lỗi của thế gian, liệu rằng tất cả chúng đều đã thực sự được chuyển qua cho Ngài hay không? Hết thảy tội lỗi của thế gian đều đã được chuyển qua cho Chúa Jêsus và mọi người đều đã được cứu chuộc. Nó cũng giống như việc chuyển tội cho vật tế lễ trong Cựu Ước. Chúa Jêsus đã đến từ Ga-li-lê đến sông Giô-đanh và nói với Giăng rằng: “Bây giờ cứ làm đi, vì chúng ta nên làm cho trọn mọi việc công bình như vậy. Giăng bèn vâng lời Ngài” (Ma-thi-ơ 3:15). 
Sau đó, Giăng đã làm báp-têm cho Chúa Jêsus. Ngài phán với Giăng rằng họ nên làm trọn mọi sự công bình bởi phép báp-têm của Ngài. ‘Mọi sự công bình’ có nghĩa là ‘đúng đắn nhất và thích hợp nhất’. Nói cách khác,  ‘vì’, bằng phương cách báp-têm, mọi sự công chính đã được làm trọn. Điều này có nghĩa là Giăng Báp-tít làm báp-têm cho Chúa Jêsus và Chúa Jêsus chịu phép báp-têm bởi Giăng là đúng, để chuyển mọi tội lỗi của thế gian qua cho Ngài.
Đức Chúa Trời đã ban ơn cứu chuộc trên cơ sở phép báp-têm của Chúa Jêsus, sự hy sinh của Ngài trên Thập-tự-giá và đức tin của chúng ta. “Tất cả mọi người đều chịu đau khổ dưới tội lỗi và bị ma quỷ hành hạ bởi tội lỗi của họ. Vì thế, để họ được cứu và lên Thiên Đàng, ngươi, đại diện của nhân loại và là con cháu của A-rôn, nên làm báp-têm cho Ta vì tất cả mọi người. Ta sẽ được ngươi làm báp-têm, Giăng. Sau đó, công tác cứu chuộc sẽ được làm trọn.”
“Tôi hiểu”, Giăng đáp. 
Cho nên, Giăng đã làm báp-têm cho Chúa Jêsus. Ông đã đặt tay mình trên đầu Chúa Jêsus và chuyển giao mọi tội lỗi của thế gian qua cho Ngài. Vì thế, Chúa Jêsus đã trở thành Cứu Chúa, Đấng thanh tẩy mọi tội lỗi của chúng ta. Bây giờ, hãy tin vào sự cứu chuộc của Ngài có thể cứu chúng ta. Quý vị có tin không?
Sau phép báp-têm của Ngài tại sông Giô-đanh, thông qua tay của người đại diện của cả nhân loại, Chúa Jêsus đã ra đi và rao giảng Phúc-âm trong ba năm rưởi với mọi tội lỗi của thế gian trên thân thể Ngài như là công việc công khai đầu tiên của Ngài trong chức vụ.
Ngài đã phán với người phụ nữ phạm tội tà dâm rằng: “Ta cũng không định tội ngươi.” Ngài không thể định tội bà ấy bởi vì Ngài đã mang lấy tất cả tội lỗi của bà lên chính mình Ngài và sắp chết đi trên Thập-tự-giá vì cớ chúng. Trong khi Ngài đang cầu nguyện tại một nơi gọi là Ghết-sê-ma-nê, Ngài đã cầu nguyện 3 lần, cầu xin Cha cất chén đoán phạt của Đức Chúa Trời ra khỏi Ngài, nhưng Ngài sớm từ bỏ và nói rằng: “Song không theo ý muốn Con, mà theo ý muốn Cha.” 
 
 
“Kìa, Chiên con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi” 
 
Chúa Jêsus đã cất đi bao nhiêu tội lỗi?
Tất cả mọi tội lỗi của thế gian

Giăng 1:29 nói rõ: “Qua ngày sau, Giăng thấy Đức Chúa Jêsus đến cùng mình, thì nói rằng: Kìa, Chiên con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi.” Giăng Báp-tít đã làm báp-têm cho Chúa Jêsus và ngày hôm sau, Chúa Jêsus đã đến trước ông, nên ông nói với mọi người: “Kìa, Chiên con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi.” Đó là lời chứng của ông. 
Con của Đức Chúa Trời đã đến thế gian này và cất mọi tội lỗi của thế gian đi. Một lần nữa, Giăng Báp-tít lại làm chứng. Trong Giăng 1:35-36: “Ngày mai, Giăng lại ở đó với hai môn đồ mình; nhìn Đức Chúa Jêsus đi ngang qua, bèn nói rằng: Kìa, Chiên con của Đức Chúa Trời!’” 
Chiên Con của Đức Chúa Trời nói đến sự thật rằng Chúa Jêsus là thực thể thật sự của sinh tế được đề cập đến trong Cựu Ước, đã chết vì tội lỗi của Y-sơ-ra-ên. Vì quý vị và tôi, Con Đức Chúa Trời và là Đấng Tạo Dựng của chúng ta, đã xuống thế gian này để cất đi mọi tội lỗi của chúng ta; mọi tội lỗi từ buổi sáng thế cho đến ngày tận thế, từ nguyên tội cho đến mọi điều tội lỗi của chúng ta, từ những bất toàn cho đến những lỗi lầm của chúng ta. Ngài đã cứu chuộc tất cả mọi người chúng ta bằng phép báp-têm và dòng huyết của Ngài trên Thập-tự-giá. 
Chúa Jêsus đã cất đi mọi tội lỗi của chúng ta và ban cho chúng ta, các tín đồ, một sự cứu chuộc trọn vẹn. Quý vị có hiểu được điều này không? “Chiên con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi.” 
Khoảng 2.000 năm đã trôi qua kể từ khi Ngài được sanh ra trên thế gian này và vào năm 30 sau Công Nguyên, Chúa Jêsus đã cất đi mọi tội lỗi của chúng ta. Năm Công Nguyên thứ nhất là năm Chúa Jêsus được sanh ra. Chúng ta gọi thời gian trước Đấng Christ là trước Công Nguyên. Gần 2.000 năm đã trôi qua kể từ khi Chúa Jêsus đến thế gian này.
Vào năm 30 sau Công Nguyên, Giăng Báp-tít đã làm báp-têm cho Chúa Jêsus và ngày tiếp theo, Giăng đã kêu lên với dân sự: “Kìa, Chiên con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi.” “Kìa!” Ông bảo mọi người hãy tin vào Chúa Jêsus, Đấng cất mọi tội lỗi của họ đi. Ông đã làm chứng rằng Chúa Jêsus là Chiên Con của Đức Chúa Trời, Đấng cứu chúng ta ra khỏi mọi tội lỗi. 
Chúa Jêsus đã cất đi mọi tội lỗi của chúng ta và chấm dứt cuộc chiến đời đời chống lại tội lỗi. Giờ đây chúng ta vô tội vì Con Đức Chúa Trời đã cất chúng đi rồi. Giăng Báp-tít đã làm chứng rằng Chúa Jêsus đã cất đi mọi tội lỗi của chúng ta, tội lỗi của cả quý vị và tôi. “Người (Giăng) đến để làm chứng, là làm chứng về sự sáng, hầu cho bởi người ai nấy đều tin.” (Giăng 1:7). 
Không có lời chứng của Giăng, làm sao chúng ta có thể biết được rằng Chúa Jêsus đã cất lấy mọi tội lỗi của chúng ta? Kinh Thánh thường cho chúng ta biết rằng Ngài đã chết vì chúng ta, nhưng chỉ có Giăng Báp-tít làm chứng rõ ràng rằng Ngài đã cất hết thảy mọi tội lỗi của chúng ta đi.
 
Tội lỗi của thế gian  là bao nhiêu?
Tất cả tội lỗi của con người từ ban đầu cho đến tận thế

Nhiều người đã làm chứng về lẽ thật sau khi Chúa Jêsus chết, nhưng chỉ có Giăng đã làm chứng điều đó trong khi Ngài còn sống. Tất nhiên, các môn đồ của Chúa Jêsus cũng đã làm chứng về sự cứu chuộc của Chúa Jêsus. Họ đã làm chứng rằng Chúa Jêsus đã cất lấy mọi tội lỗi của chúng ta, rằng Ngài là Cứu Chúa của chúng ta.
Chúa Jêsus đã cất lấy tội lỗi của thế gian. Bây giờ, hỡi các bạn đọc, bạn chưa được 100 tuổi đúng không? Chúa Jêsus đã cất tội lỗi của thế gian đi khi Ngài 30 tuổi. Hãy xem xét sơ đồ này.
 

Hãy giả sử rằng người đầu tiên được tạo ra vào thời điểm 4.000 năm trước khi Chúa Jêsus đến. Và Chúa Jêsus đến đã được hơn 2.000 năm. Chúng ta không biết thế gian sẽ tồn tại bao lâu, nhưng sự kết thúc chắc chắn sẽ đến. Ngài phán: “Ta là An-pha và Ô-mê-ga, là thứ nhứt và là sau chót, là đầu và là rốt” (Khải Huyền 22:13). 
Vì vậy, chắc chắn sẽ có một sự kết thúc. Hiện giờ chúng ta đang ở thời điểm năm 2002. Đấng Christ đã cất tội lỗi của chúng ta vào năm 30 năm sau Công Nguyên, và đó là thời điểm 3 năm trước khi Ngài chết trên Thập-tự-giá. 
“Kìa, Chiên con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi.” Ngài đã cất đi tội lỗi của thế gian, tội lỗi của quý vị và tôi. Chúng ta cách sự giáng sanh của Chúa Jêsus hơn 2.000 năm và đang sống khoảng 2.000 năm sau khi Chúa Jêsus cất tội lỗi của chúng ta đi. Chúng ta vẫn sống và phạm tội ngày này qua ngày khác, tuy nhiên, Chúa Jêsus là Chiên Con của Đức Chúa Trời, Đấng cất tội lỗi của thế gian đi.
Chúng ta bắt đầu sống và phạm tội trên thế gian này từ lúc mình được sanh ra. Tất cả mọi người chúng ta có phạm tội ngay từ lúc mình được sanh ra, hay là không? — Chúng ta có. — Chúng ta hãy cùng thông qua toàn bộ quá trình. Từ ngày chúng ta được sanh ra cho đến khi chúng ta được 10 tuổi, chúng ta có phạm tội hay không? — Chúng ta có. — Vậy thì, những tội lỗi đó có được chuyển lại cho Chúa Jêsus hay không? — Có. — Vì mọi tội lỗi đã được chuyển qua cho Chúa Jêsus, nên Ngài là Cứu Chúa của chúng ta. Nếu không, làm sao Ngài có thể là Cứu Chúa của chúng ta được? Tất cả mọi tội lỗi đều đã được chuyển giao cho Chúa Jêsus. 
Từ 11 cho đến 20 tuổi, chúng ta có phạm tội hay không? Chúng ta phạm tội trong lòng mình và trong những việc làm của chúng ta…. Chúng ta rất giỏi phạm tội. Chúng ta đã được dạy là không được phạm tội, nhưng chúng ta có xu hướng phạm tội theo bản chất.
Đức Chúa Trời phán với chúng ta rằng tất cả mọi tội lỗi đó đều đã được chuyển qua cho Chúa Jêsus. Ngài biết chúng ta đầy tội, nên Ngài đã cất đi mọi tội lỗi đó trước. 
Và chúng ta thường sống trên thế gian này trong bao lâu? Giả sử là khoảng 70 năm. Nếu chúng ta gom tất cả mọi tội lỗi mà mình đã phạm phải trong suốt 70 năm này, gánh nặng của chúng ta sẽ là bao nhiêu? Nếu chúng ta nhét chúng vào trong chiếc xe tải nặng 8 tấn, thì có lẽ cuối cùng chúng ta sẽ đạt đến hơn 100 tải trọng của xe tải.
Hãy thử tưởng tượng chúng ta sẽ phạm phải bao nhiêu tội trong suốt cuộc đời của mình. Đó có phải là tội lỗi của thế gian hay không? Chúng là một phần trong những tội lỗi của thế gian. Chúng ta phạm tội từ khi sinh ra, lên đến 10 tuổi, 10 đến 20 tuổi, 20 đến 30 tuổi… cho đến ngày chúng ta chết đi, nhưng tất cả những tội lỗi đó đều được bao hàm trong tội lỗi của thế gian đã chuyển cho Chúa Jêsus thông qua phép báp-têm của Ngài.
 
 
Đức Chúa Jêsus-Christ, Cứu Chúa Của Con Người 
 
Chúa Jêsus đã cất đi bao nhiêu tội lỗi?
Tất cả mọi tội lỗi của tổ phụ chúng ta, của chúng ta,
và của con cháu chúng ta cho đến khi tận thế

Chúa Jêsus phán với chúng ta rằng Ngài đã đến trong xác thịt để tẩy sạch hết thảy những tội lỗi đó. Nhưng, Chúa Jêsus không thể làm báp-têm cho chính mình Ngài, nên Đức Chúa Trời đã sai đầy tớ Ngài đến trước, tức là Giăng Báp-tít, người đại diện được tuyển chọn của tất cả mọi người. Như đã được chép rằng: ‘Ngài sẽ được xưng là Đấng Lạ lùng, là Đấng Mưu luận, là Đức Chúa Trời Quyền năng.’ Bởi chính mình Ngài, bởi sự khôn ngoan của Ngài và bởi mưu luận của Ngài, Ngài đã sai đại diện của nhân loại đi trước, và chính Chúa Jêsus, Con Đức Chúa Trời, đã đến trong xác thịt để cất mọi tội lỗi của thế gian đi. Đây chẳng phải là một sự cứu rỗi tuyệt vời của sự quan phòng sâu sắc từ nơi Đức Chúa Trời hay sao?
Thật là tuyệt vời phải không? Vậy, chỉ bằng việc chịu báp-têm bởi Giăng Báp-tít, Ngài đã thanh tẩy hết thảy mọi tội lỗi của nhân loại trên toàn thế giới và giải thoát mọi người ra khỏi tội lỗi bằng cách bị đóng đinh, một lần đủ cả. Ngài đã giải thoát mọi người chúng ta. Hãy nghĩ về điều đó. Hãy nhìn vào những tội lỗi của quý vị từ 20 cho đến 30 tuổi, 30 đến 40, 40 đến 60, đến 70, đến 100 tuổi, và cũng như mọi tội lỗi của con cháu quý vị. Ngài có bôi xóa tất cả tội lỗi đó hay không? Có, Ngài đã làm như vậy. Ngài là Đức Chúa Jêsus-Christ, Đấng Cứu Thế của nhân loại.
Bởi Giăng Báp-tít đã chuyển mọi tội lỗi của chúng ta cho Chúa Jêsus, và bởi Đức Chúa Trời đã hoạch định như vậy, nên chúng ta có thể được giải thoát bằng cách tin nơi Ngài. Quý vị và tôi có phải là tội nhân không? Tất cả tội lỗi của chúng ta có được chuyển giao cho Chúa Jêsus hay không? — Chúng ta không còn là tội nhân nữa bởi vì tội lỗi của chúng ta đã được chuyển giao cho Chúa Jêsus rồi. — 
Ai dám nói rằng trên thế gian này không có tội? Chúa Jêsus đã cất đi mọi tội lỗi của thế gian. Ngài biết rằng chúng ta sẽ phạm tội, và do đó, Ngài cũng đã cất đi tội lỗi của tương lai. Một vài người trong số chúng ta chưa được 50 tuổi và một vài người thậm chí chưa sống được một nửa đời người, nhưng một vài người trong chúng ta nói về chính bản thân mình, bao gồm chính bản thân tôi, như thể chúng ta sẽ sống đời đời.
Có rất nhiều người trong số chúng ta sống một đời sống bất an. Để tôi giải thích bằng cách này. Một nửa quãng đời của một con phù du là gì? Khoảng 12 tiếng đồng hồ.
“Trời ơi! Tôi đã gặp một người đàn ông như vậy và hắn ta đã vung một cái vĩ ruồi vào tôi! Tôi hầu như đã bị đè nát đến chết, và bạn biết đấy, tôi chưa bao giờ gặp một người tàn nhẫn như vậy trong nửa cuộc đời của mình.” Nó chỉ sống trong 12 tiếng đồng hồ và không thể ngừng nói chuyện. Nhưng rồi, một nửa cuộc đời của nó đã qua đi.
Đến 7-8 giờ tối, nó đối mặt với hoàng hôn của cuộc đời mình, và trong một thời gian ngắn, nó chết đi. Một số con phù du sống trong vòng 20 tiếng, một số 21 tiếng, và một số sống đến độ tuổi chín muồi 24 tiếng đồng hồ. Chúng có thể nói về kinh nghiệm suốt cuộc đời mình, nhưng điều đó trông như thế nào đối với chúng ta? Khi chúng ta sống đến 70, hoặc 80 tuổi, chúng ta có thể nói rằng: “Thật nực cười.” Kinh nghiệm của chúng không là gì trong mắt chúng ta cả.
Hãy áp dụng câu chuyện ngụ ngôn này vào mối tương giao giữa Đức Chúa Trời với chúng ta. Đức Chúa Trời là vĩnh cửu. Ngài sống đời đời. Ngài quyết định sự khởi đầu và kết thúc của thế giới. Vì Ngài sống đời đời, nên Ngài sống trong cõi vĩnh cửu vượt quá khung thời gian của sự vĩnh cửu. Ngài nhìn vào chúng ta từ vị trí vĩnh cửu của Ngài.
Ngày xưa, Ngài đã cất đi mọi tội lỗi của thế gian, chết trên Thập-tự-giá, và phán rằng: “Mọi việc đã được trọn.” Ngài đã sống lại vào ngày thứ 3 và thăng thiên lên Thiên Đàng. Ngài hiện đang sống trong sự vĩnh cửu. Bây giờ, Ngài đang nhìn xuống mỗi người chúng ta.
Một người có thể nói rằng: “Ôi trời, tôi đã phạm tội rất nhiều. Mặc dù tôi mới chỉ sống được 20 năm, nhưng tôi đã phạm tội rất nhiều.” “Tôi đã sống được 30 năm và đã phạm tội quá nhiều. Thật quá nhiều. Làm sao tôi có thể vô tội được?”
Nhưng Chúa chúng ta trong sự vĩnh hằng của Ngài sẽ phán rằng: “Thật buồn cười. Ta chẳng những đã cứu chuộc mọi tội lỗi của các ngươi cho đến hiện tại, mà còn là những tội lỗi của tổ phụ các ngươi trước khi các ngươi được sanh ra, và tội lỗi của tất cả các thế hệ con cháu các ngươi, những người sẽ sống sau khi các ngươi chết đi.” Ngài phán điều này với quý vị từ cõi vĩnh hằng. Quý vị có tin điều này không? Hãy tin đi và nhận được món quà của sự cứu rỗi được ban cho quý vị một cách tự do. Hãy bước vào Nước Thiên Đàng.
Đừng trói buộc bản thân bằng những suy nghĩ của quý vị, nhưng hãy tin vào lời phán của Đức Chúa Trời. ‘Vì chúng ta nên làm cho trọn mọi việc công bình như vậy.’ Chiên Con của Đức Chúa Trời, Đấng cất tội lỗi của thế gian đi, đã làm trọn mọi sự công chính. Chúa Jêsus đã cất đi hết thảy mọi tội lỗi của thế gian. Ngài có làm như vậy không? Ngài đã làm như vậy.
 
Chúa Jêsus đã nói điều gì trước khi Ngài tắt hơi thở cuối cùng 
trên Thập-tự-giá?
“Mọi việc đã được trọn.”

Đức Chúa Jêsus-Christ đã cất tất cả tội lỗi của thế gian đi thông qua phép báp-têm của Ngài, bị kết án tử hình tại tòa án của Bôn-xơ Phi-lát và đã bị đóng đinh trên Thập-tự-giá.
“Đức Chúa Jêsus vác thập tự giá mình, đi đến ngoài thành, tại nơi gọi là cái Sọ, tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Gô-gô-tha. Ấy đó là chỗ họ đóng đinh Ngài, lại có hai người khác với Ngài, mỗi bên một người, còn Đức Chúa Jêsus ở chính giữa. Phi-lát cũng sai làm một tấm bảng, rồi treo lên trên thập tự giá. Trên bảng đó, có đề chữ rằng: Jêsus người Na-xa-rét, là Vua dân Giu-đa. Vì nơi Đức Chúa Jêsus bị đóng đinh ở gần thành, và chữ đề trên bảng đó viết bằng chữ Hê-bơ-rơ, chữ La-tinh và chữ Gờ-réc, nên có nhiều người Giu-đa đọc đến” (Giăng 19:17-20). 
Chúng ta hãy xem những gì đã xảy ra sau khi Ngài bị đóng đinh trên Thập-tự-giá. “Sau đó, Đức Chúa Jêsus biết mọi việc đã được trọn rồi, hầu cho lời Kinh thánh được ứng nghiệm, thì phán rằng: Ta khát. Tại đó, có một cái bình đựng đầy giấm. Vậy, họ lấy một miếng bông đá thấm đầy giấm, buộc vào cây ngưu tất đưa kề miệng Ngài. Khi Đức Chúa Jêsus chịu lấy giấm ấy rồi, bèn phán rằng: Mọi việc đã được trọn; rồi Ngài gục đầu mà trút linh hồn.” (Giăng 19:28-30). 
Sau khi uống giấm, Ngài đã la lên rằng: “Mọi việc đã được trọn!” rồi Ngài gục đầu mà trút linh hồn. Ngài thực sự đã chết. Đức Chúa Jêsus-Christ đã sống lại vào ngày thứ 3 và đã thăng thiên về trời.
Chúng ta hãy chuyển sang Hê-bơ-rơ 10:1-9. “Vả, luật-pháp chỉ là bóng của sự tốt lành ngày sau, không có hình thật của các vật, nên không bao giờ cậy tế lễ mỗi năm hằng dâng như vậy,mà khiến kẻ đến gần Đức Chúa Trời trở nên trọn lành được. Nếu được, thì những kẻ thờ phượng đã một lần được sạch rồi, lương tâm họ không còn biết tội nữa, nhân đó, há chẳng thôi dâng tế lễ hay sao? Trái lại, những tế lễ đó chẳng qua là mỗi năm nhắc cho nhớ lại tội lỗi. Vì huyết của bò đực và dê đực không thể cất tội lỗi đi được. Bởi vậy cho nên, Đấng Christ khi vào thế gian, phán rằng: Chúa chẳng muốn hi sinh, cũng chẳng muốn lễ vật, Nhưng Chúa đã sắm sửa một thân thể cho tôi. Tôi bèn nói: Hỡi Đức Chúa Trời, nầy tôi đến --- Trong sách có chép về tôi --- Tôi đến để làm theo ý muốn Chúa. Trước đã nói: Chúa chẳng muốn, chẳng nhậm những hi sinh, lễ vật, của lễ thiêu, của lễ chuộc tội, đó là theo luật-pháp dạy; sau lại nói: Đây nầy, tôi đến để làm theo ý muốn Chúa. Vậy thì, Chúa đã bỏ điều trước, đặng lập điều sau.” 
 
 
Sự Cứu Chuộc Đời Đời
 
Chúng ta có thể giải quyết vấn đề  tội lỗi hằng ngày của mình sau khi tin 
Chúa Jêsus bằng cách nào?
Bằng cách xác nhận rằng Chúa Jêsus đã bôi xóa mọi tội 
thông qua phép báp-têm của Ngài

Nói cách khác, luật-pháp, hệ thống tế lễ, là một hình bóng của những điều lành ngày sau. Những sự hiến tế trong Cựu Ước, của chiên và dê, đã mặc khải cho Chúa Jêsus rằng Đức Chúa Jêsus-Christ sẽ đến và cất đi tội lỗi của chúng ta theo cùng một phương cách để bôi xóa mọi tội lỗi của chúng ta.
Tất cả mọi người trong Cựu Ước, Đa-vít, Áp-ra-ham, và tất cả những người khác, đều biết và tin vào ý nghĩa của hệ thống tế lễ đối với họ. Điều đó mặc khải rằng Đấng Mê-si-a, Đấng Christ (Christ có nghĩa là ‘Vua được xức dầu’) sẽ đến vào một ngày nào đó để tẩy sạch mọi tội lỗi của họ. Họ tin vào sự cứu chuộc của họ và đã được cứu bởi đức tin.
Luật-pháp là một hình bóng của các điều lành sẽ đến. Việc dâng của lễ vì tội lỗi của họ ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác không bao giờ có thể cứu chuộc họ hoàn toàn. Do đó, Đấng trọn vẹn và vĩnh cửu, không tì vít, Con của Đức Chúa Trời, đã phải đến đất này.
Chúa Jêsus đã phán rằng Ngài phải đến để làm theo ý muốn của Cha Ngài, như đã được chép trong sách về Ngài. “Đây nầy, tôi đến để làm theo ý muốn Chúa. Vậy thì, Chúa đã bỏ điều trước, đặng lập điều sau.” Chúng ta đã được cứu chuộc tội lỗi mình bởi vì Đức Chúa Jêsus-Christ đã cất tội lỗi của chúng ta đi, như trong Cựu Ước đã chép, và bởi vì chúng ta tin nơi Ngài. 
Chúng ta hãy đọc trong Hê-bơ-rơ 10:10. “Ấy là theo ý muốn đó mà chúng ta được nên thánh nhờ sự dâng thân thể của Đức Chúa Jêsus-Christ một lần đủ cả.” Bởi ý muốn đó, chúng ta đã được thánh hóa thông qua việc dâng thân thể của Đức Chúa Jêsus-Christ một lần đủ cả. Chúng ta đã được thánh hóa hay chưa? — Rồi. —
Điều này có nghĩa là gì? Đức Chúa Cha đã sai Con Ngài đến và đã chuyển giao toàn bộ tội lỗi của chúng ta cho Ngài thông qua phép báp-têm. Đức Chúa Cha đã nhận lấy và đoán xét Con Ngài một lần đủ cả trên Thập-tự-giá. Bởi đó, Ngài đã giải thoát mọi người chúng ta, những người đang chịu đau khổ ra khỏi tội lỗi. Đó là ý muốn của Đức Chúa Trời.
Để giải thoát chúng ta, Chúa Jêsus đã dâng chính mình Ngài là của lễ đời đời, một lần đủ cả, hầu cho chúng ta có thể được thánh hóa. Chúng ta đã được thánh hóa bởi vì Chúa Jêsus đã hy sinh chính mình Ngài vì cớ mọi tội lỗi của chúng ta và Ngài đã chết vì chúng ta, để rồi chúng ta không phải bị đoán xét. 
Sự tế lễ trong Cựu Ước đã được dâng lên mỗi ngày bởi vì tất cả những tội lỗi hằng ngày cần một của lễ khác để được rửa sạch.
 
 
Ý Nghĩa Thuộc Linh Của Việc Chúa Jêsus Rửa Chân Cho Phi-e-rơ
 
Có bất cứ tội lỗi  nào mà chúng ta 
phải dâng lên những lời cầu nguyện ăn năn hay không?
Không
    
Trong Giăng chương 13, có một câu chuyện về việc Chúa Jêsus rửa chân cho Phi-e-rơ. Ngài đã rửa chân cho Phi-e-rơ để cho thấy rằng Phi-e-rơ sẽ phạm tội trong tương lai và để dạy cho Phi-e-rơ rằng Ngài cũng đã cứu chuộc hết những tội lỗi đó rồi. Chúa Jêsus biết rằng Phi-e-rơ sẽ lại phạm tội trong tương lai, nên Ngài đã đổ nước vào một cái chậu và rửa chân cho ông.
Phi-e-rơ cố từ chối, nhưng Chúa Jêsus đã phán rằng: “Hiện nay ngươi chẳng biết sự ta làm; nhưng về sau sẽ biết.” Phân đoạn này có nghĩa là: ‘Sau việc này ngươi sẽ lại phạm tội. Ngươi sẽ chối Ta và phạm tội sau khi ta rửa sạch mọi tội lỗi của ngươi. Ngươi thậm chí sẽ phạm tội sau khi Ta thăng thiên. Vì thế, Ta rửa chân cho ngươi để cảnh báo Sa-tan chớ thử thách ngươi bởi vì Ta đã cất đi những tội lỗi trong tương lai của ngươi rồi.”
Quý vị có nghĩ rằng Ngài đã rửa chân cho Phi-e-rơ để nói với chúng ta rằng chúng ta phải ăn năn mỗi ngày không? Không. Nếu chúng ta phải ăn năn mỗi ngày để được cứu chuộc, thì điều đó có nghĩa là Chúa Jêsus đã không cất đi hết thảy tội lỗi của chúng ta một lần đủ cả. 
Nhưng Chúa Jêsus phán rằng Ngài đã thánh hóa chúng ta một lần đủ cả. Nếu chúng ta phải ăn năn mỗi ngày, chúng ta cũng có thể quay lại thời kỳ Cựu Ước. Vậy thì ai có thể trở nên công chính? Ai có thể được cứu chuộc hoàn toàn? Ngay cả khi chúng ta đã tin nơi Đức Chúa Trời, ai có thể sống mà không có tội?
Ai có thể trở nên thánh hóa bởi việc ăn năn? Chúng ta không ngừng phạm tội mỗi ngày, vậy làm thế nào chúng ta cầu xin sự tha thứ cho mỗi một tội lỗi? Làm thế nào chúng ta có thể trở nên mặt dày và làm phiền Ngài mỗi ngày để được cứu chuộc? Chúng ta có xu hướng quên đi những tội lỗi mình đã phạm phải trong buổi sáng vào cuối ngày, và những tội lỗi của buổi chiều vào sáng hôm sau. Chúng ta không thể ăn năn hoàn toàn về tất cả những tội lỗi của mình.
Do đó, Chúa Jêsus đã chịu báp-têm một lần và đã dâng chính mình Ngài trên Thập-tự-giá một lần hầu cho chúng ta có thể trở nên thánh hóa một lần đủ cả. Quý vị có thể hiểu được điều này hay không? Chúng ta đã được cứu chuộc ra khỏi mọi tội lỗi của mình một lần đủ cả. Chúng ta không được chuộc tội mỗi khi mình ăn năn.
Chúng ta đã được cứu ra khỏi mọi tội lỗi mình bởi việc tin rằng Chúa Jêsus đã cất đi hết thảy tội lỗi của chúng ta, tội lỗi của quý vị và của tôi. 
“Phàm thầy tế lễ mỗi ngày đứng hầu việc và năng dâng của lễ đồng một thức, là của lễ không bao giờ cất tội lỗi được, còn như Đấng nầy, đã vì tội lỗi dâng chỉ một của lễ, rồi ngồi đời đời bên hữu Đức Chúa Trời, từ rày về sau đương đợi những kẻ thù nghịch Ngài bị để làm bệ dưới chân Ngài vậy. Vì nhờ dâng chỉ một của tế lễ, Ngài làm cho những kẻ nên thánh được trọn vẹn đời đời. Đức Thánh Linh cũng làm chứng cho chúng ta như vậy; vì đã phán rằng: Chúa phán: Nầy là giao ước ta lập với chúng nó, Sau những ngày đó, Và ghi tạc nơi trí khôn, Lại phán: Ta sẽ chẳng còn nhớ đến tội lỗi gian ác của chúng nó nữa. Bởi hễ có sự tha thứ thì không cần dâng của lễ vì tội lỗi nữa. (Hê-bơ-rơ 10:11-18). 
“Có sự tha thứ” trong câu 18 ở trên có ý nghĩa gì? Nó có nghĩa là chính tội lỗi, bất cứ tội lỗi nào đi chăng nữa, cũng đã được chuộc đời đời, không có ngoại lệ. Đức Chúa Trời đã bôi xóa chúng và tha thứ cho hết thảy chúng ta. Quý vị có tin vào điều này hay không? “Bởi hễ có sự tha thứ thì không cần dâng của lễ vì tội lỗi nữa.” 
Chúng ta hãy tóm tắt lại mọi thứ. Nếu Giăng Báp-tít không đặt tay mình trên Chúa Jêsus, nói cách khác, nếu ông không làm báp-têm cho Chúa Jêsus, vậy thì làm sao chúng ta có thể được cứu chuộc? Không, hoàn toàn không! Chúng ta hãy nhìn ngược lại. Nếu Chúa Jêsus không chọn Giăng Báp-tít là đại diện của cả loài người và cất đi mọi tội lỗi thông qua ông, thì Ngài có thể tẩy sạch mọi tội lỗi chúng ta không? Ngài không thể.
Luật-pháp của Đức Chúa Trời là công bằng. Rất công bằng. Ngài không thể chỉ phán suông rằng Ngài là Cứu Chúa của chúng ta và rằng Ngài đã cất đi mọi tội lỗi của chúng ta. Ngài phải cất đi tội lỗi của chúng ta một cách thiết thực. Tại sao Chúa Jêsus, Đức Chúa Trời, đến với chúng ta trong xác thịt? Ngài đã đến để cất đi hết thảy những tội lỗi của nhân loại thông qua phép báp-têm của Ngài. Chúa Jêsus biết rằng mọi tội lỗi từ trong tấm lòng và xác thịt của chúng ta không thể được bôi xóa nếu như Ngài không đến trong xác thịt để được hiến dâng làm của tế lễ đời đời. 
Nếu Đức Chúa Jêsus-Christ không chịu báp-têm, thì tội lỗi của chúng ta vẫn còn. Nếu Ngài bị đóng đinh mà không cất đi tội lỗi của chúng ta trước, thì sự chết của Ngài sẽ là vô nghĩa. Nó sẽ không liên quan gì đến chúng ta. Nó sẽ hoàn toàn vô nghĩa.
Cho nên, khi Ngài bắt đầu chức vụ công khai của mình khi 30 tuổi, Ngài đã đến với Giăng Báp-tít tại sông Giô-đanh để chịu báp-têm. Chức vụ công khai của Ngài đã bắt đầu vào lúc Ngài 30 tuổi và kết thúc lúc Ngài 33 tuổi. Khi Ngài 30 tuổi, Ngài đã đến với Giăng Báp-tít để chịu báp-têm. “Bây giờ cứ làm đi, vì chúng ta nên làm như vậy để rồi mọi người có thể được cứu và trở nên công chính. Đó là điều đúng đắn chúng ta phải làm. Bây giờ, hãy làm báp-têm cho Ta.” Vâng, Chúa Jêsus đã chịu báp-têm vì sự cứu chuộc của tất cả mọi người.
Vì Chúa Jêsus đã chịu báp-têm và đã cất đi mọi tội lỗi của chúng ta, và vì mọi tội lỗi của chúng ta đều đã được chuyển giao cho Ngài thông qua đôi tay của Giăng Báp-tít, nên chính Đức Chúa Trời đã ngoảnh mặt khi Chúa Jêsus chết trên Thập-tự-giá. Mặc dù Chúa Jêsus là Con Độc Sanh của Ngài, nhưng Ngài phải hy sinh Con mình.
Đức Chúa Trời là tình yêu thương, nhưng Ngài đã phải để Con Ngài chết. Vì vậy, trong 3 giờ đồng hồ, có bóng tối bao trùm khắp đất, Chúa Jêsus đã la lớn lên trước khi Ngài chết: “Ê-li, Ê-li,lam-ma-sa-bách-ta-ni?” nghĩa là: “Đức Chúa Trời tôi ơi! Đức Chúa Trời tôi ơi! Sao Ngài lìa bỏ tôi?” Chúa Jêsus đã gánh lấy tất cả tội lỗi của chúng ta và đã nhận lấy sự đoán xét thay cho chúng ta trên Thập-tự-giá. Do đó, Ngài đã cứu lấy mọi người chúng ta. Không có phép báp-têm của Chúa Jêsus, sự chết của Ngài sẽ là vô nghĩa.
 
Bạn là tội nhân hay một người công chính?
Là một người công chính không có bất cứ tội lỗi nào trong lòng tôi

Nếu Chúa Jêsus đã chết trên Thập-tự-giá mà không cất đi mọi tội lỗi của chúng ta thông qua phép báp-têm của Ngài, thì sự chết của Ngài sẽ không hoàn thành sự cứu chuộc được. Để cứu chuộc chúng ta một cách trọn vẹn, Chúa Jêsus đã chịu báp-têm bởi Giăng, đại diện của cả loài người, và đã nhận lấy sự đoán xét trên Thập-tự-giá để rồi tất cả những ai tin nơi Ngài đều có thể được cứu.
Do đó, từ thời Giăng Báp-tít cho đến nay, Nước Thiên Đàng đã bị hãm ép. Bởi vì Giăng Báp-tít đã chuyển hết thảy tội lỗi của thế gian cho Chúa Jêsus, nên tội lỗi của chúng ta đã được chuộc. Giờ đây quý vị và tôi có thể gọi Đức Chúa Trời là Cha và dạn dĩ bước vào Nước Thiên Đàng.
Trong Hê-bơ-rơ 10:18 có chép “Bởi hễ có sự tha thứ thì không cần dâng của lễ vì tội lỗi nữa.” Quý vị có còn là một tội nhân không? Bây giờ Chúa Jêsus đã trả hết nợ của quý vị, vậy quý vị có còn phải trả nợ không?
Có một người đàn ông nghiện rượu khiến ông ta mắc nợ nhiều người. Sau đó, vào một ngày nọ, con trai của ông ta đã kiếm được một khoản tiền và trả hết nợ cho cha mình. Cha của anh ta không còn nợ nần gì nữa bất kể ông đã nợ bao nhiêu ở đó.
Đây là những gì Chúa Jêsus đã làm cho chúng ta. Ngài đã trả đủ cho mọi tội lỗi của chúng ta. Không chỉ là tội lỗi trong cuộc đời của chúng ta, mà còn là mọi tội lỗi của thế gian nữa. Tất cả chúng đều đã được chuyển qua cho Chúa Jêsus khi Ngài chịu báp-têm. Vì vậy, bây giờ quý vị có còn là tội nhân không? Không.
Nếu chúng ta đã biết về Phúc-âm của sự cứu chuộc này ngay từ đầu, thì chúng ta sẽ dễ dàng tin Chúa Jêsus biết bao nhiêu. Nhưng nó nghe có vẻ quá mới mẻ đến nỗi nhiều người thắc mắc về nó.
Nhưng đây không phải là điều gì mới lạ cả. Nó đã tồn tại từ đầu lịch sử loài người. Chỉ là trước đây chúng ta đã không biết về nó. Phúc-âm của Nước và Thánh-linh đã luôn được ghi chép lại trong Kinh Thánh và luôn có hiệu lực. Phúc-âm đã ở đó mọi lúc. Phúc-âm  đã ở đây, trong Kinh Thánh, trước khi quý vị và tôi được sanh ra. Phúc-âm ấy đã ở đây kể từ khi trái đất được tạo dựng.
 
 
Phúc-âm Của Sự Cứu Chuộc Đời Đời
 
Chúng ta phải làm gì trước mặt Đức Chúa Trời?
Chúng ta phải tin vào Phúc-âm  của sự cứu chuộc đời đời

Đức Chúa Jêsus-Christ, Đấng tẩy sạch mọi tội của chúng ta, đã làm điều đó ngay cả trước khi quý vị và tôi được sanh ra. Ngài đã cất hết thảy chúng đi. Quý vị có còn tội không? —Không — Vậy còn tội lỗi quý vị sẽ phạm phải vào ngày mai thì sao? Chúng cũng đã được bao gồm trong tội lỗi của thế gian. 
Bây giờ hãy bỏ tội lỗi của ngày mai đi. Những tội lỗi mà chúng ta đã phạm cho đến hiện tại cũng đã được bao gồm trong tội lỗi của thế gian đúng không? Chúng có được chuyển cho Chúa Jêsus hay không? Có. 
Vậy thì tội lỗi của ngày mai có được chuyển cho Ngài hay không? Có, Ngài đã cất chúng đi hết thảy mà không có ngoại lệ. Ngài đã không chừa lại dù là chỉ một tội. Phúc-âm bảo chúng ta hãy hết lòng tin rằng Chúa Jêsus đã cất lấy mọi tội lỗi của chúng ta, một lần đủ cả và đã trả giá tất cả cho chúng.
‘Đầu Tin lành của Đức Chúa Jêsus-Christ, là Con Đức Chúa Trời.’ (Mác 1:1) Phúc-âm của Thiên Đàng là tin lành. Ngài hỏi chúng ta: “Ta đã cất mọi tội lỗi của ngươi đi. Ta là Cứu Chúa của ngươi. Ngươi có tin Ta không?” Giữa vô số người, chỉ có một số ít người trả lời là “Có, con tin. Con tin như Ngài đã phán với chúng ta. Điều đó đơn giản đến mức con có thể hiểu được ngay lập tức.” Những ai tuyên xưng đức tin của mình như vậy đều trở nên công chính giống như Áp-ra-ham. 
Nhưng những người khác nói rằng: “Con không thể tin được. Điều đó nghe có vẻ quá mới mẻ và lạ lẫm đối với con.”
Sau đó, Ngài hỏi rằng: “Hãy nói cho Ta biết, Ta có cất đi mọi tội lỗi của con hay không?” 
“Con được dạy rằng Ngài chỉ cất đi nguyên tội chứ không phải là những tội lỗi hằng ngày của con.” 
“Ta thấy con quá thông minh để tin như con đã được phán bảo. Con phải đi xuống địa ngục bởi vì Ta không có gì để nói với con.” 
Việc tin vào sự cứu chuộc trọn vẹn của Ngài đã cứu chúng ta. Tất cả những người khăng khăng rằng họ có tội phải đi xuống địa ngục. Họ đã đưa ra sự lựa chọn của mình. 
Phúc-âm của sự cứu chuộc bắt đầu từ lời chứng của Giăng Báp-tít. Vì Chúa Jêsus đã rửa sạch mọi tội chúng ta thông qua phép báp-têm của Ngài bởi Giăng Báp-tít, nên chúng ta trở nên thánh hóa khi chúng ta tin.
Sứ Đồ Phao-lô đã nói rất nhiều về phép báp-têm của Chúa Jêsus trong các Thư Tín của mình. Trong Ga-la-ti 3:27: “Vả, anh em thảy đều chịu phép báp-têm trong Đấng Christ, đều mặc lấy Đấng Christ vậy.” ‘Chịu phép báp-têm trong Đấng Christ’ nghĩa là chúng ta hiệp một với Đấng Christ bởi việc tin vào phép báp-têm của Ngài. Khi Chúa Jêsus chịu báp-têm, hết thảy mọi tội lỗi của chúng ta đã được chuyển qua cho Ngài thông qua Giăng Báp-tít, và chúng đã được rửa sạch hoàn toàn.
Trong 1 Phi-e-rơ 3:21: “Phép báp-têm bây giờ bèn là ảnh tượng của sự ấy để cứu anh em, phép ấy chẳng phải sự làm sạch ô uế của thân thể, nhưng một sự liên lạc lương tâm tốt với Đức Chúa Trời, bởi sự sống lại của Đức Chúa Jêsus-Christ.” 
Chỉ những ai tin vào lời chứng của Giăng Báp-tít, phép báp-têm của Chúa Jêsus và dòng huyết trên Thập-tự-giá mới có được ân điển cứu chuộc từ trên cao.
Hãy tiếp nhận phép báp-têm của Chúa Jêsus như là một tượng trưng của sự cứu rỗi trong lòng quý vị và được cứu.