Bài giảng

Chủ đề 4: Giải quyết những tội lỗi hàng ngày

[4-1] ( Giăng 13:1-17 ) Phúc-âm Của Sự Chuộc Tội Dư Dật

( Giăng 13:1-17 )
“Trước ngày lễ Vượt qua, Đức Chúa Jêsus biết giờ mình phải lìa thế gian đặng trở về cùng Đức Chúa Cha đến rồi; Ngài đã yêu kẻ thuộc về mình trong thế gian, thì cứ yêu cho đến cuối cùng. Đương bữa ăn tối (ma quỉ đã để mưu phản Ngài vào lòng Giu-đa Ích-ca-ri-ốt con trai Si-môn),  Đức Chúa Jêsus biết rằng Cha đã giao phó mọi sự trong tay mình, và mình đã từ Đức Chúa Trời đến, cũng sẽ về với Đức Chúa Trời, nên đứng dậy khỏi bàn, cởi áo ra, lấy khăn vấn ngang lưng mình. Kế đó, Ngài đổ nước vào chậu, và rửa chân cho môn đồ, lại lấy khăn mình đã vấn mà lau chân cho. Vậy, Ngài đến cùng Si-môn Phi-e-rơ, thì người thưa rằng: Chúa ôi, chính Chúa lại rửa chân cho tôi sao?  Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Hiện nay ngươi chẳng biết sự ta làm; nhưng về sau sẽ biết. Phi-e-rơ thưa rằng: Chúa sẽ chẳng rửa chân tôi bao giờ! Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Nếu ta không rửa cho ngươi, ngươi chẳng có phần chi với ta hết. Si-môn Phi-e-rơ thưa rằng: Lạy Chúa, chẳng những rửa chân mà thôi, lại cũng rửa tay và đầu nữa! Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Ai đã tắm rồi, chỉ cần rửa chân, thì được sạch cả. Vả, các ngươi đã được tinh sạch, nhưng chưa được tinh sạch đều. Vì Ngài đã biết ai sẽ phản Ngài; tại thế cho nên Ngài phán rằng: Các ngươi chẳng phải hết thảy đều được tinh sạch. Sau khi đã rửa chân cho môn đồ, Ngài mặc áo lại; đoạn ngồi vào bàn mà phán rằng: Các ngươi có hiểu điều ta đã làm cho các ngươi chăng? Các ngươi gọi ta bằng Thầy bằng Chúa; các ngươi nói phải, vì ta thật vậy. Vậy, nếu ta là Chúa là Thầy, mà đã rửa chân cho các ngươi thì các ngươi cũng nên rửa chân lẫn cho nhau. Vì ta đã làm gương cho các ngươi, để các ngươi cũng làm như ta đã làm cho các ngươi. Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, đầy tớ chẳng lớn hơn chủ mình, sứ giả cũng chẳng lớn hơn kẻ sai mình. Ví bằng các ngươi biết những sự nầy, thì có phước, miễn là các ngươi làm theo.” 
 
Tại sao Chúa Jêsus lại rửa chân cho Phi-e-rơ vào một ngày trước Lễ Vượt Qua? Ngay trước khi rửa chân cho Phi-e-rơ, Chúa Jêsus phán: “Hiện nay ngươi chẳng biết sự ta làm; nhưng về sau sẽ biết.” Phi-e-rơ là người giỏi nhất trong số các môn đồ của Chúa Jêsus. Ông tin rằng Chúa Jêsus là Con Đức Chúa Trời và đã làm chứng rằng Chúa Jêsus là Đấng Christ. Khi Chúa Jêsus rửa chân cho ông, nhất định phải có một lý do chính đáng để Ngài làm như vậy. Khi Phi-e-rơ tuyên xưng đức tin của mình rằng Chúa Jêsus là Đấng Christ, điều đó có nghĩa là ông tin rằng Chúa Jêsus là Đấng Cứu Thế, Đấng sẽ cứu ông ra khỏi mọi tội lỗi của ông.
 
Tại sao Chúa Jêsus rửa chân cho  môn đồ trước khi Ngài bị đóng đinh?
Bởi vì Ngài muốn họ hiểu được sự cứu rỗi trọn vẹn của Ngài.

Tại sao Ngài lại rửa chân cho Phi-e-rơ? Chúa Jêsus biết rằng Phi-e-rơ sẽ sớm chối Ngài 3 lần và ông sẽ tiếp tục phạm tội trong tương lai. 
Nếu như sau khi Chúa Jêsus thăng thiên lên Thiên Đàng mà Phi-e-rơ còn bất kỳ tội lỗi nào trong lòng mình thì ông sẽ không thể được hiệp một với Chúa Jêsus. Nhưng Chúa Jêsus biết hết tất cả về các sự yếu đuối của môn đồ Ngài và Ngài không muốn tội lỗi của họ chen giữa Ngài và các môn đồ Ngài. Vì thế, Ngài cần dạy cho họ biết rằng tất cả mọi sự vi phạm của họ đều đã được thanh tẩy. Đó là lý do mà Ngài rửa chân cho các môn đồ của mình. Chúa Jêsus, trước khi Ngài chết và rời khỏi họ, muốn đảm bảo rằng họ sẽ đứng vững vàng trong Phúc-âm của phép Báp-têm của Ngài cũng như sự tha thứ trọn vẹn về tất cả những tội lỗi suốt đời họ. 
Giăng chương 13 nói về sự cứu rỗi trọn vẹn mà Chúa Jêsus đã hoàn thành cho các môn đồ của Ngài. Trong khi rửa chân cho họ, Chúa Jêsus đã nói với họ về sự khôn ngoan qua Phúc-âm của Báp-têm Ngài mà thông qua đó mọi người có thể được tẩy sạch mọi sự vi phạm của họ.
“Chớ để mình bị cám dỗ trong tương lai. Ta đã cất đi mọi tội lỗi các ngươi bằng phép Báp-têm của Ta trên sông Giô-đanh và Ta sẽ chịu sự phán xét vì cớ những tội lỗi đó trên Thập-tự-giá. Sau đó, Ta sẽ sống lại từ cõi chết và làm trọn sự cứu rỗi về sự tái sanh cho tất cả các ngươi. Để dạy cho các ngươi rằng Ta thậm chí đã tẩy sạch những tội lỗi trong tương lai của các ngươi, để dạy cho các ngươi Phúc-âm ban đầu về sự tha tội, Ta đang rửa chân cho các ngươi trước khi Ta bị đóng đinh. Đây là bí mật của Phúc-âm về sự tái sanh. Hết thảy các ngươi nên tin như vậy.” 
Tất cả mọi người chúng ta nên hiểu lý do tại sao Chúa Jêsus rửa chân cho các môn đồ và biết lý do tại sao Ngài phán rằng:“Hiện nay ngươi chẳng biết sự ta làm; nhưng về sau sẽ biết.” Chỉ khi đó chúng ta mới có thể tin vào Phúc-âm của sự tái sanh và chính mình chúng ta được tái sanh.
 
 
Ngài Phán Trong Giăng 13:12 
 
Những sự vi phạm là gì?
Là tội lỗi mà chúng ta phạm phải mỗi 
ngày bởi sự yếu đuối của mình.

Trước khi Ngài chết trên Thập-tự-giá, Chúa Jêsus đã dự Lễ Vượt Qua với các môn đồ của mình và đã bắt phục họ về Phúc-âm của sự tha tội bởi việc rửa chân cho họ bằng chính đôi tay của Ngài.
“Đức Chúa Jêsus biết rằng Cha đã giao phó mọi sự trong tay mình, và mình đã từ Đức Chúa Trời đến, cũng sẽ về với Đức Chúa Trời, nên đứng dậy khỏi bàn, cởi áo ra, lấy khăn vấn ngang lưng mình. Kế đó, Ngài đổ nước vào chậu, và rửa chân cho môn đồ, lại lấy khăn mình đã vấn mà lau chân cho. Vậy, Ngài đến cùng Si-môn Phi-e-rơ, thì người thưa rằng: Chúa ôi, chính Chúa lại rửa chân cho tôi sao? Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Hiện nay ngươi chẳng biết sự ta làm; nhưng về sau sẽ biết.” (Giăng 13:3-7).
Ngài đã dạy cho các môn đồ Ngài về Phúc-âm của phép báp-têm và sự chuộc tội thông qua nước của phép báp-têm.
Vào lúc đó, Phi-e-rơ trung tín với Chúa Jêsus nên không thể hiểu được lý do tại sao Chúa Jêsus lại rửa chân cho mình. Sau khi Phi-e-rơ thực sự hiểu ra những gì Chúa Jêsus đã làm cho mình, thì cách ông tin Chúa Jêsus đã thay đổi. Chúa Jêsus muốn dạy ông về sự tha tội, về Phúc-âm của nước trong phép báp-têm Ngài.
Ngài lo lắng rằng Phi-e-rơ sẽ không thể đến được với Ngài vì tất cả những tội lỗi của ông trong tương lai, nói cách khác là tội lỗi của xác thịt ông trong tương lai. Chúa Jêsus đã rửa chân cho họ để rồi ma quỷ không thể cướp đi đức tin của các môn đồ. Sau đó, Phi-e-rơ đã hiểu được lý do.
Chúa Jêsus đã dọn đường để bất cứ ai tin vào nước của phép báp-têm và dòng huyết của Ngài có thể được cứu chuộc tội lỗi của mình mãi mãi.
Trong Giăng chương 13, những lời Ngài phán trong khi rửa chân cho các môn đồ của Ngài đều được ghi chép lại. Đó là những lời rất quan trọng mà chỉ những người được tái sanh mới có thể thực sự hiểu được.
Lý do Chúa Jêsus rửa chân cho các môn đồ của Ngài sau Lễ Vượt Qua là để giúp họ nhận ra rằng Ngài đã thanh tẩy mọi tội lỗi trong suốt cuộc đời của họ rồi. Chúa Jêsus phán rằng: “Ngươi không hiểu tại sao Ta lại đang rửa chân cho ngươi, nhưng về sau ngươi sẽ biết.” Những lời nói này với Phi-e-rơ chứa đựng lẽ thật về sự cứu chuộc đời đời trong Ngài.
Tất cả mọi người chúng ta nên biết và tin vào phép báp-têm của Chúa Jêsus, là điều đã tẩy sạch mọi tội lỗi và những sự vi phạm của chúng ta. Phép báp-têm của Chúa Jêsus trên sông Giô-đanh là Phúc-âm của việc chuyển giao tội lỗi bằng cách đặt tay. Ngài đã cất lấy mọi tội lỗi của thế gian thông qua phép báp-têm của Ngài và đã hoàn thành sự tha tội bằng cách chịu đoán xét và bị đóng đinh. Chúa Jêsus đã chịu báp-têm để giải thoát mọi người ra khỏi tội lỗi của họ.
 
 
Việc Tha Thứ Mọi Sự Vi Phạm Suốt Đời Của Chúng Ta Đã Được Làm Trọn Bởi Phép Báp-têm Và Dòng Huyết Của Chúa Jêsus 
 
‘Bẫy rập’ của ma quỷ chống lại người công chính là gì?
Ma quỷ cố lừa dối những người công chính để khiến họ trở thành tội nhân lần nữa.

Chúa Jêsus biết rất rõ rằng sau khi Ngài bị đóng đinh, sống lại và thăng thiên lên Thiên Đàng, ma quỷ và những người truyền bá đức tin không đúng sẽ đến và cố gắng lừa dối các môn đồ. Chúng ta có thể thấy bởi lời chứng của Phi-e-rơ: “Chúa là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời hằng sống”, rằng ông tin nơi Chúa Jêsus. Song, Chúa Jêsus muốn nhắc nhở Phi-e-rơ một lần nữa để giữ lấy Phúc-âm của sự tha tội trong tâm trí. Rằng Phúc-âm là phép báp-têm của Chúa Jêsus, qua đó Ngài đã cất đi mọi tội lỗi của thế gian. Ngài đã dạy cho Phi-e-rơ, các môn đồ và thậm chí là chúng ta, những gì sẽ đến sau về điều đó thêm một lần nữa. “Hiện nay ngươi chẳng biết sự ta làm; nhưng về sau sẽ biết.” 
Bất cứ khi nào các môn đồ của Chúa Jêsus phạm tội, ma quỷ sẽ cám dỗ và kết tội họ mà rằng: “Nhìn kìa, nếu ngươi vẫn phạm tội, làm sao ngươi có thể nói rằng mình vô tội? Ngươi chưa được cứu. Ngươi chỉ là một tội nhân mà thôi.” Để ngăn chặn sự tiêm nhiễm đó, Chúa Jêsus đã phán với họ rằng đức tin của họ nơi phép báp-têm của Chúa Jêsus đã tẩy sạch mọi tội lỗi cả đời của họ rồi — quá khứ, hiện tại, và tương lai.
“Tất cả các ngươi đều biết rằng Ta đã chịu báp-têm! Lý do Ta chịu báp-têm trên sông Giô-đanh là để tẩy sạch mọi tội lỗi cả đời của các ngươi, cũng như nguyên tội của loài người. Giờ đây ngươi có thể hiểu được lý do tại sao Ta chịu Báp-têm, và lý do tại sao Ta phải bị đóng đinh và chết trên Thập-tự-giá hay không?” Chúa Jêsus đã rửa chân cho các môn đồ của Ngài để cho họ thấy rằng Ngài đã cất đi mọi tội lỗi hằng ngày của họ thông qua phép báp-têm, và rằng Ngài sẽ chịu sự đoán xét vì cớ những tội lỗi đó trên Thập-tự-giá. 
Bây giờ, quý vị và tôi đã được cứu chuộc mọi tội lỗi của mình bởi đức tin nơi Phúc-âm của phép báp-têm và dòng huyết của Chúa Jêsus, cho phép chúng ta nhận được sự tha tội mình. Chúa Jêsus đã chịu Báp-têm và bị đóng đinh thế cho chúng ta. Ngài đã thanh tẩy mọi tội lỗi của chúng ta bằng phép báp-têm và dòng huyết của Ngài. Bất cứ ai biết và tin vào Phúc-âm của sự chuộc tội và ai tin vào lẽ thật đều được cứu chuộc ra khỏi mọi tội lỗi mình.
Vậy thì, những người đã được tái sanh nên làm gì sau khi được cứu? Họ phải thừa nhận tội lỗi hằng ngày của mình và tin vào sự cứu rỗi của phép báp-têm và dòng huyết của Chúa Jêsus, Phúc-âm của sự chuộc lấy mọi tội lỗi của họ. Phúc-âm của sự tha tội là điều mà chúng ta, những người được tái sanh, nên khắc sâu vào tâm trí mình.
Chỉ vì quý vị phạm tội lần nữa, điều đó có nghĩa là quý vị lại là một tội nhân đúng không? Không. Biết rằng Chúa Jêsus đã cất đi mọi tội lỗi của mình, làm sao chúng ta có thể trở thành tội nhân một lần nữa được? Phép báp-têm của Chúa Jêsus và dòng huyết của Ngài trên Thập-tự-giá là Phúc-âm của sự chuộc lấy mọi tội lỗi của chúng ta. Bất cứ ai tin vào Phúc-âm ban đầu của sự tha tội này có thể được tái sanh mà không hề có ngoại lệ, như ‘một người công chính’. 
 
 
Người Công Chính Không Bao Giờ Có Thể Trở Thành Tội Nhân Một Lần Nữa
 
Tại sao người công chính không bao giờ có thể trở thành tội nhân lần nữa?
Bởi vì Chúa Jêsus đã chuộc lấy mọi tội lỗi cả đời của họ rồi.

Nếu quý vị tin vào Phúc-âm của sự tha tội, của nước và Thánh-linh, nhưng vẫn cảm thấy rằng mình là tội nhân vì cớ những sự vi phạm hằng ngày của quý vị, thì quý vị phải đi đến sông Giô-đanh, nơi mà Chúa Jêsus đã chịu Báp-têm để cất đi hết thảy mọi tội lỗi của quý vị. Nếu quý vị lại trở thành một tội nhân sau khi đã nhận được sự tha tội, thì Chúa Jêsus sẽ phải chịu Báp-têm thêm một lần nữa. Quý vị phải có đức tin nơi sự tha tội của mình trong Phúc-âm của phép báp-têm của Chúa Jêsus. Quý vị phải khắc ghi trong tâm trí rằng Chúa Jêsus đã cất đi mọi tội lỗi của quý vị một lần đủ cả thông qua phép báp-têm của Ngài. Quý vị phải có một đức tin vững vàng nơi Đức Chúa Jêsus Christ, là Cứu Chúa của quý vị.
Tin Chúa Jêsus là Cứu Chúa của quý vị có nghĩa là quý vị tin vào phép báp-têm của Chúa Jêsus, điều đã cất đi mọi tội lỗi của cả đời quý vị. Nếu quý vị thực sự tin vào phép báp-têm của Ngài, Thập-tự-giá, sự chết, và sự sống lại của Chúa Jêsus, quý vị không bao giờ có thể trở thành một tội nhân lần nữa, bất kể quý vị đã phạm phải loại tội nào đi chăng nữa. Quý vị đã được cứu chuộc tất cả mọi tội lỗi trong cả cuộc đời mình thông qua đức tin.
Đức Chúa Jêsus Christ cũng đã tẩy sạch tội lỗi cả tương lai, thậm chí là những tội lỗi chúng ta phạm phải bởi sự yếu đuối của mình. Vì Chúa Jêsus phải nhấn mạnh tầm quan trọng của phép báp-têm Ngài, nên Ngài đã rửa chân cho các môn đồ Ngài bằng nước để tượng trưng cho Phúc-âm của sự tha tội, tức là phép báp-têm. Đức Chúa Jêsus Christ đã chịu Báp-têm, bị đóng đinh, sống lại, và thăng thiên về Trời để làm trọn lời hứa về sự chuộc tội dư dật của Đức Chúa Trời đối với mọi tội lỗi của thế gian và để cứu lấy cả nhân loại. Kết quả là, các môn đồ của Ngài có thể rao giảng Phúc-âm của sự chuộc tội, phép báp-têm của Chúa Jêsus, Thập-tự-giá, và sự sống lại cho đến cuối cuộc đời của họ.
 
 
Sự Yếu Đuối Trong Xác Thịt Của Phi-e-rơ 
 
Tại sao Phi-e-rơ chối Chúa Jêsus?
Vì ông yếu đuối

Kinh Thánh nói cho chúng ta rằng khi Phi-e-rơ phải đối mặt với những người đầy tớ của Cai-phe, các thầy tế lễ thượng phẩm, và bị cáo buộc là một trong những người đi theo Chúa Jêsus, ông đã từ chối 2 lần, mà rằng: “Ta chẳng hề biết người ấy.” Sau đó, ông đã chửi rủa và thề lần thứ 3.
Chúng ta hãy đọc phân đoạn trong Ma-thi-ơ 29:69. “Bấy giờ Phi-e-rơ vẫn ngồi ngoài sân. Có một người đầy tớ gái đến gần, mà nói cùng người rằng: Ngươi cũng là kẻ ở với Jêsus, người Ga-li-lê. Song Phi-e-rơ chối trước mặt chúng mà rằng: Ta không hiểu ngươi nói chi. Khi đi ra ngoài cửa, lại có một đầy tớ gái khác thấy người, bèn nói cùng kẻ ở đó rằng: Người nầy cũng ở với Jêsus, người Na-xa-rét. Song Phi-e-rơ lại chối và thề rằng: Ta chẳng hề biết người ấy. Một chặp nữa, những kẻ ở gần đó đến gần nói với Phi-e-rơ rằng: Chắc thật, ngươi cũng thuộc về đảng ấy, vì tiếng nói của ngươi khai ngươi ra. Người bèn rủa mà thề rằng: Ta không biết người đó đâu! Tức thì gà gáy. Phi-e-rơ nhớ lại lời Đức Chúa Jêsus đã phán rằng: Trước khi gà gáy, ngươi sẽ chối ta ba lần. Đoạn, người đi ra và khóc lóc cách đắng cay.” (Ma-thi-ơ 26:69-75). 
Phi-e-rơ đã thực sự tin Chúa Jêsus và đi theo Ngài cách trung tín. Ông đã tin rằng Chúa Jêsus là Cứu Chúa của mình và “Đấng Tiên Tri” phải đến. Nhưng khi Chúa Jêsus bị đưa ra tòa án của Cai-phe và việc phơi bày mối quan hệ giữa ông với Chúa Jêsus cho chính quyền trở nên nguy hiểm, ông đã chối và rủa Ngài trước mặt họ.
Phi-e-rơ không biết rằng ông sẽ chối Chúa Jêsus, nhưng Chúa Jêsus biết ông sẽ làm như vậy. Chúa Jêsus biết rõ sự yếu đuối của Phi-e-rơ. Do đó, Chúa Jêsus đã rửa chân cho Phi-e-rơ và khắc ghi Phúc-âm của sự cứu rỗi vào trong ký ức của ông, như trong Giăng chương 13 có chép: “Ngươi sẽ phạm tội trong tương lai, nhưng Ta thậm chí đã tẩy sạch mọi tội lỗi trong tương lai của ngươi rồi.”
Quả thật Phi-e-rơ đã chối Chúa Jêsus khi mạng sống của ông gặp nguy hiểm, nhưng chính vì sự yếu đuối trong xác thịt của ông đã khiến ông làm như vậy. Do đó, để cứu các môn đồ mình ra khỏi mọi tội lỗi trong tương lai, Chúa Jêsus đã rửa chân cho họ trước.
“Ta cũng sẽ chuộc mọi tội lỗi trong tương lai của các ngươi. Ta bị đóng đinh bởi vì Ta đã chịu Báp-têm và đã cất lấy mọi tội lỗi của các ngươi, và Ta sẽ trả giá cho hết thảy chúng để trở thành Cứu Chúa thật của tất cả các ngươi. Ta là Đức Chúa Trời, là Cứu Chúa của các ngươi. Ta sẽ trả đủ hết mọi tội lỗi của các ngươi, và Ta sẽ trở thành Người Chăn Chiên của các ngươi thông qua phép báp-têm và dòng huyết của Ta. Ta là Người Chăn Chiên của sự cứu rỗi các ngươi.” 
Để đặt lẽ thật này một cách vững vàng trong lòng họ, Chúa Jêsus đã rửa chân cho họ sau Lễ Vượt Qua. Đây là lẽ thật của Phúc-âm. 
Bởi vì xác thịt của chúng ta yếu đuối thậm chí sau khi đã được tái sanh nên chúng ta sẽ lại phạm tội. Tất nhiên, chúng ta không nên phạm tội, nhưng khi chúng ta phải đối mặt với những sự khủng hoảng khốc liệt như Phi-e-rơ, chúng ta thường có xu hướng phạm tội mà không thực sự có ý định làm như vậy. Chúng ta sống trong xác thịt, nên đôi lúc chúng ta bị tội lỗi dẫn đến sự hư mất. Xác thịt sẽ phạm tội cho đến chừng nào chúng ta còn sống trên thế giới phàm tục này, Chúa Jêsus đã tha thứ hết mọi tội lỗi đó bằng phép báp-têm và dòng huyết của Ngài trên Thập-tự-giá.
Chúng ta không phủ nhận rằng Chúa Jêsus là Cứu Chúa của mình, nhưng khi chúng ta sống trong xác thịt, chúng ta tiếp tục phạm tội chống nghịch lại ý muốn của Đức Chúa Trời. Đó là vì chúng ta được sanh ra bởi xác thịt. 
Chúa Jêsus biết rõ rằng chúng ta sẽ phạm tội khi đang sống trong xác thịt, nên Ngài đã trở thành Cứu Chúa của chúng ta bằng cách trả hết tội lỗi của chúng ta bằng phép báp-têm và dòng huyết của Ngài. Ngài đã giũ sạch tội lỗi của tất cả những ai tin vào sự cứu rỗi và sự sống lại của Ngài.
Đó là lý do tại sao cả 4 sách Phúc-âm đều bắt đầu bằng phép báp-têm của Chúa Jêsus bởi Giăng Báp-tít. Mục đích của cuộc sống con người của Ngài là để hoàn thành Phúc-âm của việc tái sanh, Phúc-âm của sự cứu rỗi. 
 
Chúng ta phạm tội  bởi xác thịt trong bao lâu?
Chúng ta phạm tội cả cuộc đời mình  cho đến ngày chúng ta chết.

Khi Phi-e-rơ chối Ngài không chỉ 1 lần, không chỉ 2 lần, mà đến 3 lần trước khi gà gáy, điều đó chắc hẳn đã làm ông tan nát cõi lòng! Ông hẳn phải cảm thấy xấu hổ biết mấy! Ông đã thề trước mặt Chúa Jêsus là ông sẽ không bao giờ phản bội Ngài. Ông đã phạm tội bởi sự yếu đuối của xác thịt mình, nhưng hẳn là ông đã cảm thấy đau khổ đến dường nào khi ông chịu thua sự yếu đuối của mình và chối Chúa Jêsus không chỉ một lần mà là ba lần? Ắt hẳn ông đã cảm thấy xấu hổ biết bao khi Chúa Jêsus lại nhìn vào ông bằng sự thương xót thêm một lần nữa?
Nhưng Chúa Jêsus biết hết những điều này và biết hơn thế nữa. Do đó, Ngài phán rằng: “Ta biết ngươi sẽ lại phạm tội hết lần này đến lần khác. Nhưng Ta đã cất hết thảy những tội lỗi đó bởi phép báp-têm của Ta, e rằng tội lỗi của ngươi khiến cho ngươi vấp ngã và biến ngươi thành tội nhân một lần nữa, e rằng ngươi thấy không thể quay lại với Ta. Ta đã trở thành Cứu Chúa trọn vẹn cho ngươi bằng cách chịu Báp-têm và bị đoán xét vì cớ tất cả những tội lỗi của ngươi. Ta đã trở thành Đức Chúa Trời của ngươi, Đấng Chăn Chiên của ngươi. Hãy tin vào Phúc-âm của sự tha tội ngươi. Ta sẽ cứ yêu thương ngươi cho dù ngươi liên tục phạm tội trong xác thịt. Ta đã tẩy sạch mọi tội lỗi của ngươi rồi. Phúc-âm của sự tha tội có hiệu lực đời đời. Tình yêu Ta dành cho ngươi cũng là đời đời.” 
Chúa Jêsus phán với Phi-e-rơ và các môn đồ: “Nếu ta không rửa cho ngươi, ngươi chẳng có phần chi với ta hết.” Lý do Ngài phán về Phúc-âm trong Giăng chương 13 đó là việc mọi người được tái sanh bởi nước và Thánh-linh là điều rất quan trọng. Quý vị có tin vào điều này không?
Trong câu 9: “Si-môn Phi-e-rơ thưa rằng: Lạy Chúa, chẳng những rửa chân mà thôi, lại cũng rửa tay và đầu nữa! Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Ai đã tắm rồi, chỉ cần rửa chân, thì được sạch cả.” 
Các bạn thân mến, các bạn sẽ phạm tội ‘trong xác thịt’ trong tương lai chứ, hay là không? Chắc chắn các bạn sẽ phạm tội. Nhưng Chúa Jêsus phán rằng Ngài thậm chí đã thanh tẩy tội lỗi của tương lai, mọi điều gian ác trong xác thịt của chúng ta bằng phép báp-têm và dòng huyết của Ngài, và Ngài đã phán rõ với các môn đồ về lời của lẽ thật, về Phúc-âm của sự chuộc tội, trước khi Ngài chịu đóng đinh.
Bởi vì chúng ta sống trong xác thịt với mọi sự yếu đuối của mình, nên chúng ta không thể không phạm tội được. Chúa Jêsus đã tẩy sạch mọi tội lỗi của thế gian bằng phép báp-têm của Ngài. Ngài chẳng những đã rửa đầu và thân thể chúng ta, mà còn rửa chân cho chúng ta, tức là mọi tội lỗi của tương lai chúng ta. Đây là Phúc-âm của sự tái sanh, của phép báp-têm của Chúa Jêsus.
Sau khi Chúa Jêsus chịu Báp-têm, Giăng Báp-tít đã làm chứng rằng: “Kìa, Chiên con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi” (Giăng 1:29) Chúng ta phải tin rằng mọi tội lỗi của thế gian đã được thanh tẩy bởi việc chuyển cho Chúa Jêsus trong phép báp-têm của Ngài.
Khi sống trên thế gian đầy tội lỗi này, chúng ta không thể không phạm tội. Đó là một sự thật hiển nhiên. Bất cứ khi nào những sự yếu đuối của xác thịt chúng ta nổi lên, chúng ta phải nhắc nhở chính mình rằng Chúa Jêsus đã thanh tẩy mọi tội lỗi của chúng ta và mọi tội lỗi của thế gian thông qua phép báp-têm của sự tha tội và Ngài đã trả giá cho chúng bởi dòng huyết của Ngài. Chúng ta nên dâng lời cảm tạ Ngài từ tận đáy lòng mình. Chúng ta hãy tuyên xưng đức tin rằng Chúa Jêsus là Cứu Chúa và là Đức Chúa Trời của chúng ta. Ngợi khen Chúa.
Mọi người trên thế gian này không thể không phạm tội trong xác thịt. Con người liên tục phạm tội bởi xác thịt của họ và chết vì những tội lỗi cả đời của họ.
 
 
Những Suy Nghĩ Xấu Xa Trong Lòng Con Người
 
Điều gì làm ô uế một người?
Nhiều loại tội lỗi và những ý nghĩ xấu xa

Chúa Jêsus phán trong Ma-thi-ơ 15:19-20. “Vì từ nơi lòng mà ra những ác tưởng, những tội giết người, tà dâm, dâm dục, trộm cướp, làm chứng dối, và lộng ngôn. Ấy đó là những điều làm dơ dáy người: Song sự ăn mà không rửa tay chẳng làm dơ dáy người đâu.” Vì nhiều loại tội lỗi trong lòng một người khiến họ bị ô uế, nên họ ô uế. 
 
 
Người Ta Phải Công Nhận Bản Chất Xấu Xa Của Mỗi Người 
 
Điều gì nằm trong lòng mỗi người?
12 loại tội lỗi (Mác 7:21-23)

Chúng ta phải nói rằng: “12 loại tội lỗi này nằm trong lòng mọi người. Tôi có tất cả những tội lỗi đó trong lòng mình. Tôi có 12 loại tội lỗi, những điều đã được chép trong Kinh Thánh đều có trong người tôi.” Trước khi được tái sanh bởi Nước và Thánh-linh, chúng ta phải thừa nhận rằng ban đầu tội lỗi nằm trong tấm lòng của chúng ta. Chúng ta phải thừa nhận rằng chúng ta là tội nhân hoàn toàn trước mặt Đức Chúa Trời, nhưng chúng ta thường không làm điều đó. Hầu hết mọi người chúng ta đều viện cớ cho tội lỗi của mình rằng: “Tôi chưa bao giờ có những suy nghĩ đó trong lòng mình, tôi chỉ bị lạc lối trong giây lát mà thôi.” 
Nhưng Chúa Jêsus đã nói gì về loài người? Ngài tuyên bố rõ rằng những gì ra từ trong lòng một người ‘làm dơ dáy’ người đó. Ngài phán với chúng ta rằng mọi người đều có những suy nghĩ gian ác trong người họ. Quý vị nghĩ sao? Quý vị tốt hay xấu? Quý vị có biết rằng mọi người đều có những ý nghĩ xấu xa hay không? Vâng, suy nghĩ của mọi người thảy đều là xấu xa.
Vài năm trước, một cửa hàng bách hóa rộng lớn ở Seoul đột nhiên sụp đổ. Các gia đình mất những người thân yêu của họ đã đau đớn tột cùng, nhưng nhiều người đã đến đó để tận hưởng cảnh tượng bi thảm.
Một số người nghĩ rằng: “Có bao nhiêu người chết? 200? Không, đó là một con số quá thấp. 300? Có thể? Ôi, sẽ thú vị và ngoạn mục hơn nhiều nếu số người chết ít nhất là một ngàn người…” Tấm lòng của con người có thể gian ác đến như vậy. Chúng ta phải chấp nhận nó. Thật đúng là bất kính với người đã khuất! Nó đã phá hủy các gia đình đến dường nào! Một số đã bị hủy hoại về tài chính.
Một số khán giả không mấy thiện cảm cho lắm. “Sẽ thú vị hơn nhiều nếu có nhiều người chết hơn! Đúng là một cảnh tượng! Sẽ ra sao nếu điều tương tự xảy ra tại một sân bóng đầy người nhỉ? Hàng ngàn người sẽ bị chôn vùi dưới đống đổ nát đúng không? Ồ vâng! Chắc chắn sẽ thú vị hơn nhiều!” Có lẽ một số người đã có những suy nghĩ như vậy. Hiện tượng tương tự có thể được nghe thấy về những vụ tai nạn xe hơi. Các khán giả tò mò có xu hướng thất vọng về các vụ tai nạn nhỏ.
Tất cả chúng ta đều biết đôi lúc mình có thể gian ác đến chừng nào. Tất nhiên, chúng ta sẽ không bao giờ nói ra những suy nghĩ xấu xa như vậy. Chúng ta có thể tặc lưỡi và bày tỏ sự cảm thông của mình khi chúng ta nhìn thấy một vụ tai nạn một cách tình cờ, nhưng bí mật thay, trong lòng mình, chúng ta mong muốn nó sẽ ngoạn mục hơn. Chúng ta muốn nhìn thấy những thảm kịch khủng khiếp, nơi hàng ngàn người bị giết, miễn là nó không chống lại lợi ích của chúng ta. Đây là cách mà tấm lòng của mọi người hoạt động. Hầu hết mọi người chúng ta đều như vậy trước khi được tái sanh.
 
 
Tội Giết Người Trong Lòng Mỗi Người
 
Tại sao chúng ta phạm tội?
Bởi vì chúng ta có những suy nghĩ xấu xa trong lòng mình.

Đức Chúa Trời phán với chúng ta rằng có tội giết người trong lòng mỗi người. Nhưng nhiều người sẽ phủ nhận điều đó trước mặt Đức Chúa Trời mà rằng: “Làm sao Ngài có thể nói vậy được! Con không có bất cứ suy nghĩ giết chóc nào trong lòng mình! Làm sao Ngài có thể xem con là một người như vậy được!” Họ sẽ không bao giờ thừa nhận rằng họ có tội giết người trong lòng mình. Họ nghĩ rằng những kẻ giết người là một dòng giống khác họ.
“Kẻ giết người hàng loạt trong bản tin hôm nọ, đám người đã giết và thiêu chết người trong tầng hầm của họ là những kẻ có sự giết người trong lòng họ! Họ là một dòng giống khác. Tôi không bao giờ có thể giống họ được! Họ là những kẻ độc ác! Những tên giết người!” Họ trở nên phẫn nộ với bọn tội phạm và la hét: “Những ai sanh ra bởi mầm móng gian ác nên bị xóa sổ khỏi mặt đất này! Chúng nên bị kết án tử hình!” 
Nhưng thật không may, suy nghĩ giết người nằm trong lòng của những con người phẫn nộ đó, cũng như trong lòng của những kẻ giết người hàng loạt. Đức Chúa Trời phán với chúng ta rằng có tội giết người trong lòng mọi người. Chúng ta phải chấp nhận Lời của Đức Chúa Trời, Đấng nhìn thấy những điều bị ẩn giấu bên trong tâm trí của chúng ta. Do đó, chúng ta phải thừa nhận rằng: “Tôi là một tội nhân với tội giết người trong lòng mình.”
Đúng, Đức Chúa Trời đã phán với chúng ta rằng có những suy nghĩ xấu xa, bao gồm cả giết người ở trong lòng mọi người. Chúng ta hãy chấp nhận Lời của Đức Chúa Trời. Khi các thế hệ loài người trở nên gian ác hơn, tất cả các loại thiết bị bảo vệ cá nhân trở nên công cụ giết người. Đây là kết quả của tội giết người trong lòng chúng ta. Quý vị có thể giết người trong một cơn giận dữ hoặc sợ hãi. Không phải tôi đang nói rằng tất cả mọi người chúng ta thực sự đều sẽ giết người, nhưng chúng ta nghĩ về điều đó trong lòng mình. 
Tất cả chúng ta đều được sanh ra bởi những ý nghĩ xấu xa trong lòng mình. Thật sự một vài người đã giết người, không phải vì họ được sanh ra là những kẻ giết người, nhưng là vì mọi người chúng ta đều có khả năng trở thành những kẻ giết người. Đức Chúa Trời phán với chúng ta rằng chúng ta có những suy nghĩ gian ác và có tội giết người trong lòng mình. Đó là sự thật. Không ai trong số chúng ta là ngoại lệ với sự thật này.
Do đó, con đường đúng cho chúng ta đi đó là chấp nhận lời của Đức Chúa Trời và vâng phục. Chúng ta phạm tội trên thế gian này bởi vì chúng ta có những suy nghĩ gian ác trong lòng mình.
 
 
Tội Tà Dâm Trong Lòng Chúng Ta 
 
Đức Chúa Trời phán rằng có tội tà dâm trong lòng mỗi người. Quý vị có đồng ý không? Quý vị có thừa nhận rằng mình có tội tà dâm trong lòng không? Vâng, có tội tà dâm trong lòng mỗi người.
Đó là lý do tại sao mại dâm và những tội phạm tình dục khác phát triển trong xã hội của chúng ta. Đó là một trong những cách kiếm tiền chắc nhất trong lịch sử con người. Các ngành kinh doanh khác có thể bị suy thoái kinh tế, nhưng những ngành kinh doanh ghê tởm này không phải chịu đựng gì nhiều bởi vì có tội tà dâm trong lòng mỗi một con người.
 
 
Bông Trái Của Tội Nhân Là Tội Lỗi 
 
Một con người được so sánh với điều gì?
Cái cây chỉ sanh ra bông trái của tội lỗi. 

Cũng như cây táo cho ra quả táo, cây lê cho ra quả lê, cây chà là cho ra quả chà là, và cây hồng cho ra quả hồng, chúng ta, những người được tái sanh với 12 loại tội lỗi trong lòng mình, không thể không sanh ra bông trái của tội lỗi được.
Chúa Jêsus phán rằng những gì ra từ tấm lòng một người làm cho người đó không tinh sạch. Quý vị có đồng ý không? Chúng ta chỉ có thể đồng ý với những lời nói của Chúa Jêsus và nói rằng: “Phải, chúng con là một lũ tội nhân, những kẻ bất lương. Phải, Ngài nói đúng, Chúa ơi.” Vâng, chúng ta phải thừa nhận những điều ác của mình. Chúng ta phải thừa nhận sự thật với chính mình trước mặt Đức Chúa Trời. 
Cũng như Đức Chúa Jêsus Christ đã vâng phục ý muốn của Đức Chúa Trời, chúng ta cũng phải chấp nhận Lời của Đức Chúa Trời và vâng phục Ngài. Đó là con đường duy nhất chúng ta có thể được cứu ra khỏi mọi tội lỗi mình thông qua Nước và Thánh-linh. Đây là những sự ban cho từ nơi Đức Chúa Trời.
Đất nước của tôi được phước với 4 mùa xinh đẹp. Khi đến mùa, các loại cây khác nhau cho ra quả của chúng. Theo cùng một cách, 12 tội lỗi trong lòng chúng ta nắm giữ chúng ta và không ngừng dẫn chúng ta đến với tội lỗi. Hôm nay, trong lòng chúng ta có thể có tội giết người và ngày mai có thể là tội tà dâm.
Rồi hôm sau là những ý nghĩ gian ác, sau đó là gian dâm, trộm cướp, làm chứng dối… và vân vân. Chúng ta cứ phạm tội quanh năm, suốt tháng, từng ngày, từng giờ. Không một ngày nào trôi qua mà chúng ta không phạm tội. Chúng ta cứ tiếp tục thề thốt với chính mình rằng chúng ta sẽ không phạm tội, nhưng chúng ta không thể không phạm tội, bởi vì chúng ta được sanh ra theo cách này.
Quý vị đã bao giờ nhìn thấy một cây táo không cho ra quả táo bởi vì nó không muốn như vậy hay không? “Tôi không muốn cho ra quả táo!” Ngay cả khi nó quyết tâm từ chối không cho ra quả, thì làm thế nào nó có thể không cho ra những quả táo được? Những bông hoa chắc chắn sẽ nở vào mùa xuân, những quả táo sẽ lớn lên và chín vào mùa hè, và quả đó sẽ sẵn sàng để được hái và ăn vào mùa thu.
Đó là sự cung cấp của thiên nhiên, và đời sống của tội nhân cũng phải đi theo cùng một quy luật của tự nhiên. Tội nhân không thể không sanh ra bông trái của tội lỗi được.
 
 
‘Phép báp-têm Và Thập Tự Giá Của Chúa Jêsus’ Là Để Chuộc Lại Tội Lỗi Của Chúng Ta
 
Sự chuộc tội của Chúa Jêsus  có nghĩa là gì?
Đó là sự trả giá cho tiền công của tội lỗi bằng 
phép báp-têm của Chúa Jêsus (việc đặt tay) và dòng huyết của Ngài trên Thập-tự-giá.

Chúng ta hãy đọc một phân đoạn Kinh Thánh để tìm hiểu xem làm thế nào tội nhân, những kẻ làm điều ác, có thể chuộc lại tội lỗi của họ trước mặt Đức Chúa Trời và sống trong hạnh phúc. Đây là Phúc-âm của sự chuộc tội.
Trong Lê-vi Ký chương 4 nói rằng: “Nếu một người nào trong dân chúng, vì lầm lỡ phạm một trong các điều răn của Đức Giê-hô-va mà làm điều không nên làm, và vì cớ đó phải mắc tội; khi nào người ta tỏ cho người đó biết tội mình đã phạm, thì người phải vì cớ tội mình dẫn đến một con dê cái không tì vít chi, dùng làm của lễ, nhận tay mình trên đầu con sinh tế chuộc tội, rồi giết nó trong nơi giết con sinh dùng làm của lễ thiêu. Thầy tế lễ sẽ nhúng ngón tay mình trong huyết, bôi trên các sừng bàn thờ về của lễ thiêu, và đổ hết huyết dưới chân bàn thờ; rồi, gỡ hết mỡ như cách gỡ mỡ về của lễ thù ân, đem xông trên bàn thờ, làm của lễ có mùi thơm dâng cho Đức Giê-hô-va. Ấy vậy, thầy tế lễ sẽ chuộc tội cho người đó, thì tội người sẽ được tha.” (Lê-vi Ký 4:27-31). 
Trong thời Cựu Ước, làm sao người ta chuộc tội mình? Họ đặt tay trên đầu của lễ chuộc tội trước, và chuyển tội lỗi của họ lên nó.
Trong Lê-vi Ký được chép. “Khi người nào trong vòng các ngươi dâng của lễ cho Đức Giê-hô-va, thì phải dâng súc vật, hoặc bò, hoặc chiên. Nếu lễ vật của người là của lễ thiêu bằng bò, thì phải dùng con đực không tì vít, dâng lên tại cửa hội mạc, trước mặt Đức Giê-hô-va, để được Ngài đẹp lòng nhậm lấy. Người sẽ nhận tay mình trên đầu con sinh, nó sẽ được nhậm thế cho, hầu chuộc tội cho người” (Lê-vi Ký 1:2-4). 
Khi một người ở thời đó nhận ra tội lỗi trong lòng mình, người đó phải chuẩn bị các của lễ chuộc tội dùng để chuộc lại tội lỗi. Người đó phải ‘đặt tay mình’ trên đầu của lễ chuộc tội để chuyển tội lỗi mà họ đã phạm phải. Bên trong hành lang của đền tạm có bàn thờ của lễ thiêu. Nó có kiểu dáng hình hộp, lớn hơn cái bục giảng một chút, và có những cái sừng trên mỗi góc. Dân Y-sơ-ra-ên chuộc tội họ bằng cách chuyển tội lỗi của họ lên đầu của lễ chuộc tội và thiêu đốt thịt của nó trên bàn thờ của lễ thiêu.
Đức Chúa Trời phán trong Lê-vi Ký để mọi người “dâng lên tại cửa hội mạc, trước mặt Đức Giê-hô-va.” Tội lỗi của họ đã được chuyển qua của lễ chuộc tội khi họ đặt tay mình lên đầu nó, và rồi tội nhân sẽ cắt cổ của con vật để lấy huyết và bôi huyết của chúng trên các sừng của bàn thờ của lễ thiêu.  
Sau đó, các cơ quan nội tạng của con sinh được làm sạch, và thịt của nó được sả ra thành từng miếng và bị đốt thành tro trên bàn thờ của lễ thiêu. Sau đó, mùi thơm của thịt được dâng lên cho Đức Chúa Trời để chuộc tội họ. Đây là cách họ chuộc lại tội lỗi hằng ngày của mình.
Đức Chúa Trời cho phép một của lễ chuộc tội khác cho tội lỗi hằng năm của họ. Nó khác với của lễ chuộc tội hằng ngày. Trong trường hợp này, chỉ có Thầy Tế-Lễ Thượng-Phẩm đặt tay mình lên đầu của lễ chuộc tội thay mặt cho tất cả mọi người ở Y-sơ-ra-ên và ông rảy huyết về phía đông của nắp thi ân 7 lần. Ngoài ra, việc đặt tay ông trên đầu con dê sống được thực hiện trước mặt dân Y-sơ-ra-ên vào ngày 10 tháng 7 hằng năm (Lê-vi Ký 16:5-27). 
 
Ai là người tượng trưng cho của lễ chuộc tội trong Cựu Ước?
Đức Chúa Jêsus Christ. 

Bây giờ, chúng ta hãy tìm hiểu xem hệ thống tế lễ đã thay đổi như thế nào trong Tân Ước và cách mà lệ định đời đời của Đức Chúa Trời vẫn không thay đổi trong những năm qua. 
Tại sao Chúa Jêsus phải chết trên Thập-tự-giá? Ngài đã làm điều gì sai trên đất đến nỗi Đức Chúa Trời phải để Con Ngài chết trên Thập-tự-giá? Ai bắt Ngài phải chết trên Thập-tự-giá? Khi tất cả những người có tội trên thế gian này, có nghĩa là tất cả mọi người chúng ta, sa vào tội lỗi, Chúa Jêsus đã đến đất này để cứu chúng ta.
Ngài đã chịu Báp-têm bởi Giăng Báp-tít tại sông Giô-đanh và đã gánh lấy hình phạt trên Thập-tự-giá vì tất cả mọi tội lỗi thay cho loài người. Cách Chúa Jêsus chịu Báp-têm và cách Ngài đổ huyết ra trên Thập-tự-giá tương tự như của lễ chuộc tội trong Cựu Ước, việc đặt tay trên của lễ chuộc tội và đổ huyết của nó. 
Đây là cách nó đã được thực hiện trong Cựu Ước. Một tội nhân đặt tay mình trên của lễ chuộc tội và xưng tội mình mà rằng: “Lạy Chúa, con đã phạm tội. Con đã phạm tội giết người và tà dâm.” Sau đó, tội lỗi của người đó được chuyển qua của lễ chuộc tội. 
Giống như tội nhân đã cắt cổ con sinh trong của lễ chuộc tội và dâng nó lên cho Đức Chúa Trời, Chúa Jêsus cũng đã được dâng lên theo cùng một cách để chuộc mọi tội lỗi của chúng ta. Chúa Jêsus đã chịu báp-têm và đã đổ huyết ra trên Thập-tự-giá để cứu chúng ta và đã chuộc lại mọi tội lỗi của chúng ta thông qua sự hy sinh của Ngài.
Trên thực tế, Chúa Jêsus đã chết vì chúng ta. Khi chúng ta nghĩ về điều đó, ý nghĩa của việc dâng lên những con sinh tế không tì vít như là sự hy sinh cho mọi tội lỗi của con người là gì? Những con sinh tế đó có biết được tội lỗi là gì hay không? Những con vật đó không hề biết tội lỗi. Chúng phải không có tì vít gì cả.
Cũng như những con vật đó hoàn toàn không có tì vít, nên Chúa Jêsus cũng không có tội. Ngài là Đức Chúa Trời Thánh Khiết, Con Đức Chúa Trời, và Ngài chưa bao giờ phạm tội. Vậy nên, Ngài đã gánh lấy mọi tội lỗi của chúng ta thông qua phép báp-têm của Ngài trên sông Giô-đanh khi Ngài 30 tuổi.
Chúa Jêsus đã chết trên Thập-tự-giá bởi những tội lỗi mà Ngài đã cất đi khỏi chúng ta. Đó là chức vụ cứu rỗi của Ngài, là việc đã tẩy sạch mọi tội lỗi của loài người.
 
 
Sự Khởi Đầu Của Phúc-âm Chuộc Tội
 
Tại sao Chúa Jêsus chịu Báp-têm bởi Giăng Báp-tít  trên sông Giô-đanh?
Để làm trọn mọi việc công bình.

Trong Ma-thi-ơ chương 3 có chép: “Khi ấy, Đức Chúa Jêsus từ xứ Ga-li-lê đến cùng Giăng tại sông Giô-đanh, đặng chịu người làm phép báp-têm. Song Giăng từ chối mà rằng: Chính tôi cần phải chịu Ngài làm phép báp-têm, mà Ngài lại trở đến cùng tôi sao! Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Bây giờ cứ làm đi, vì chúng ta nên làm cho trọn mọi việc công bình như vậy” (Ma-thi-ơ 3:13-15). 
Chúng ta phải biết và hiểu lý do tại sao Chúa Jêsus lại chịu Báp-têm khi Ngài 30 tuổi. Ngài đã chịu báp-têm để chuộc tội cho mọi người và để làm trọn mọi sự công chính của Đức Chúa Trời. Để cứu tất cả mọi người ra khỏi tội lỗi của họ, Đức Chúa Jêsus Christ, Đấng không tì vít, đã chịu Báp-têm bởi Giăng Báp-tít.
Do đó, Ngài đã cất tội lỗi của thế gian đi và dâng chính mình Ngài để chuộc tội cho tất cả mọi người. Để được cứu ra khỏi tội, chúng ta nên biết toàn bộ sự thật và tin vào nó. Chúng ta phải tin vào sự cứu rỗi của Ngài và được cứu.
Phép Báp-têm của Chúa Jêsus có ý nghĩa gì? Nó cũng giống như việc đặt tay trong Cựu Ước. Trong Cựu Ước, tội lỗi của tất cả mọi người đều được chuyển lên đầu của lễ chuộc tội bằng hình thức đặt tay của Thầy Tế-Lễ Thượng-Phẩm. Tương tự như vậy, trong Tân Ước, Chúa Jêsus đã cất đi tội lỗi của thế gian bằng cách trình dâng chính mình Ngài làm của lễ chuộc tội và chịu  báp-têm bởi Giăng Báp-tít.
Giăng Báp-tít là người tôn trọng nhất trong số tất cả mọi người, là đại diện của nhân loại do Đức Chúa Trời chỉ định. Là đại diện của nhân loại, Thầy Tế-Lễ Thượng-Phẩm của loài người, ông đã đặt tay mình lên Chúa Jêsus và chuyển mọi tội lỗi của thế gian qua cho Ngài. ‘Báp-têm’ ngụ ý là ‘chuyển qua, được chôn vùi, và được tẩy sạch’.
Quý vị có biết lý do tại sao Chúa Jêsus đến thế gian này và chịu báp-têm bởi Giăng Báp-tít không? Quý vị có tin nơi Chúa Jêsus, nhận biết ý nghĩa về phép báp-têm của Ngài hay không? Phép báp-têm của Chúa Jêsus là để cất đi mọi tội lỗi của chúng ta, những tội lỗi mà chúng ta, những kẻ gian ác, phạm phải bởi xác thịt mình trong suốt cuộc đời của chúng ta. Giăng Báp-tít đã làm báp-têm cho Chúa Jêsus để làm trọn Phúc-âm ban đầu của sự chuộc mọi tội lỗi của chúng ta.
Trong Ma-thi-ơ 3:13-17 bắt đầu bằng hai chữ ‘Khi ấy’, và nó đề cập đến thời điểm Chúa Jêsus chịu báp-têm, thời điểm mà mọi tội lỗi của thế gian đã được chuyển qua trên Ngài.
‘Khi ấy’, Chúa Jêsus đã cất mọi tội lỗi của nhân loại đi, sau 3 năm Ngài chết trên Thập-tự-giá, và đã sống lại vào ngày thứ 3. Để tẩy sạch mọi tội lỗi của thế gian, Ngài đã chịu báp-têm một lần đủ cả, chết trên Thập-tự-giá một lần đủ cả, và đã sống lại từ cõi chết một lần đủ cả. Vì những người muốn được cứu chuộc khỏi tội lỗi mình trước mặt Đức Chúa Trời, Ngài đã cất lấy mọi tội lỗi của thế gian và cứu lấy họ một lần đủ cả.
Tại sao Chúa Jêsus phải chịu báp-têm? Tại sao Ngài phải đội mão gai và bị đoán xét tại tòa án của Phi-lát giống như một tên tội phạm thông thường? Tại sao Ngài phải bị đóng đinh trên Thập-tự-giá và đổ huyết cho đến chết? Lý do cho tất cả những điều ở trên là vì Ngài đã cất đi mọi tội lỗi của thế gian, tội lỗi của quý vị và tôi, lên chính mình Ngài thông qua phép báp-têm của Ngài. Bởi tội lỗi của chúng ta, Ngài phải chết trên Thập-tự-giá.
Chúng ta phải tin vào lời của sự cứu rỗi mà Đức Chúa Trời đã cứu chúng ta và biết ơn Ngài. Nếu không có phép Báp-têm của Chúa Jêsus, Thập-tự-giá của Ngài, và sự sống lại của Ngài thì sẽ không có sự cứu rỗi dành cho chúng ta.
Khi Chúa Jêsus chịu báp-têm bởi Giăng Báp-tít để cất lấy mọi tội lỗi của thế gian, Ngài đã cất lấy tội lỗi của chúng ta và do đó Ngài đã cứu chúng ta, những người tin vào Phúc-âm cứu rỗi của Ngài. Có nhiều người nghĩ rằng: “Chúa Jêsus chỉ cất đi nguyên tội mà thôi phải không?” Không, họ đã sai.
Kinh Thánh ghi chép rất rõ rằng Chúa Jêsus đã cất đi tất cả tội lỗi của thế gian một lần đủ cả khi Ngài chịu báp-têm. Tất cả những tội lỗi của chúng ta, bao gồm nguyên tội, đã được tẩy sạch. Chúa Jêsus phán trong Ma-thi-ơ 3:15: “Vì chúng ta nên làm cho trọn mọi việc công bình như vậy.” Để làm trọn mọi việc công bình có nghĩa là mọi tội lỗi đã được cất đi khỏi chúng ta mà không hề có ngoại lệ.
Có phải Chúa Jêsus cũng đã tẩy sạch mọi tội lỗi trong suốt cả đời của chúng ta hay không? Đúng, Ngài đã làm như vậy. Chúng ta hãy tìm ra bằng chứng về điều đó trong Lê-vi Ký trước. Lê-vi Ký nói cho chúng ta về Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm và sự hy sinh của Ngày Lễ Vượt Qua.
 
 
Của Lễ Chuộc Tội Hằng Năm Của Tất Cả Dân Y-sơ-ra-ên 
 
Dân Y-sơ-ra-ên có thể được nên thánh một 
lần đủ cả bởi của lễ chuộc tội của đất này hay không?
 Không bao giờ

“A-rôn sẽ dâng con bò tơ mình làm của lễ chuộc tội, và người sẽ làm lễ chuộc tội cho mình và cho nhà mình. Kế đó người phải bắt hai con dê đực, đem để trước mặt Đức Giê-hô-va, tại nơi cửa hội mạc. Đoạn, A-rôn bắt thăm cho hai con dê đực, một thăm về phần Đức Giê-hô-va, một thăm về phần A-xa-sên. A-rôn sẽ biểu dẫn con dê đực bắt thăm về phần Đức Giê-hô-va lại gần và dâng nó làm của lễ chuộc tội. Còn con bắt thăm về phần A-xa-sên, sẽ để sống trước mặt Đức Giê-hô-va, để làm lễ chuộc tội trên nó, rồi thả nó ra nơi đồng vắng đặng nó về A-xa-sên” (Lê-vi Ký 16:6-10). Ở đây, A-rôn đưa 2 con dê đực đến trước cửa hội mạc để chuộc lấy tội lỗi hằng năm của dân Y-sơ-ra-ên.
“Đoạn, A-rôn bắt thăm cho hai con dê đực, một thăm về phần Đức Giê-hô-va, một thăm về phần A-xa-sên.” 
Sự chuộc tội hợp pháp cho tội lỗi hằng ngày cần một con sinh tế để chuyển tội lỗi của tội nhân qua nó bằng cách đặt tay tội nhân lên đầu của lễ. Nhưng đối với tội lỗi hằng năm của Y-sơ-ra-ên, Thầy Tế-Lễ Thượng-Phẩm thay mặt cho tất cả mọi người đã chuyển tội lỗi hằng năm qua của lễ chuộc tội vào ngày 10 tháng 7 hằng năm.
Trong Lê-vi Ký 16:29-31 chép rằng:“đến mồng mười tháng bảy, các ngươi phải ép linh hồn mình, không nên làm một việc nào, bất kỳ người bổn xứ hay là kẻ khách kiều ngụ giữa các ngươi; vì trong ngày đó người ta sẽ làm lễ chuộc tội cho các ngươi, để các ngươi được tinh sạch: chắc các ngươi sẽ được sạch những tội lỗi mình trước mặt Đức Giê-hô-va vậy. Ấy sẽ là một lễ Sa-bát, một ngày nghỉ cho các ngươi, phải ép linh hồn mình; đó là một lệ định đời đời vậy.” (Lê-vi Ký 16:29-31). 
Trong Cựu Ước, dân Y-sơ-ra-ên đã mang một của lễ chuộc tội đến để chuộc lấy những tội lỗi hằng ngày của họ và chuyển tội lỗi của họ lên trên đầu nó, xưng nhận rằng: “Lạy Chúa, con đã phạm phải những tội lỗi như vậy và như vậy. Xin Ngài hãy tha thứ cho con.” Sau đó, họ cắt cổ của con sinh, dâng huyết cho thầy tế lễ, và về nhà, tin chắc rằng giờ đây mình đã thoát khỏi tội lỗi. Như vậy, con sinh của lễ chuộc tội chết thay cho tội nhân, với tội lỗi trên đầu nó. Con sinh tế bị giết thay cho tội nhân. Trong Cựu Ước, của lễ chuộc tội có thể là một con dê, con chiên, con bê hoặc một con bò đực, tức là một trong những con vật thiêng liêng mà Đức Chúa Trời đã biệt ra.
Đức Chúa Trời, trong tình thương xót vô biên của Ngài, đã cho phép một mạng sống của con vật được dâng lên thay vì  tội nhân phải chết vì những tội lỗi của mình. 
Theo cách này trong Cựu Ước, những người có tội có thể chuộc lại tội lỗi của họ thông qua của lễ chuộc tội. Những sự vi phạm của tội nhân được chuyển qua của lễ chuộc tội bằng cách đặt tay, và huyết của nó được thầy tế lễ dâng lên để đền tội cho tội nhân.
Tuy nhiên, việc chuộc lấy tội lỗi mỗi ngày là điều không thể. Kết quả là, Đức Chúa Trời đã cho phép Thầy Tế-Lễ Thượng-Phẩm chuộc tội cho cả một năm, mỗi năm vào ngày 10 tháng 7, thay mặt cho tất cả người dân Y-sơ-ra-ên.
Vậy vai trò của Thầy Tế-Lễ Thượng-Phẩm vào Ngày Lễ Chuộc Tội là gì? Trước hết, A-rôn là Thầy Tế-Lễ Thượng-Phẩm đã đặt tay ông trên của lễ chuộc tội, xưng nhận tội lỗi của người dân: “Lạy Chúa, dân Y-sơ-ra-ên đã phạm phải những tội lỗi như vậy và như vậy, giết người, tà dâm, gian lận, trộm cướp, làm chứng dối, phỉ báng….”
Sau đó, ông cắt cổ con sinh tế, lấy huyết của nó, và rảy hết ấy lên nắp thi ân bên trong nơi Chí Thánh 7 lần. (Trong Kinh Thánh, con số 7 được xem là số trọn vẹn.)  
Nhiệm vụ của ông là chuyển tội lỗi hằng năm của dân sự lên đầu con sinh tế chuộc tội thay cho họ, và con sinh tế chuộc tội đã được hy sinh một cách gián tiếp.
Bởi vì Đức Chúa Trời là công chính, nên để cứu mọi người ra khỏi tội lỗi của họ, Ngài đã cho phép của lễ chuộc tội chết thế cho dân sự. Vì Đức Chúa Trời thực sự thương xót, nên Ngài đã cho phép dân sự dâng mạng sống của một con vật sinh tế thay cho họ. Sau đó, Thầy Tế-Lễ Thượng-Phẩm đã rảy huyết ở phía đông của nắp thi ân và bởi đó mà chuộc lấy mọi tội lỗi của dân sự trong năm vừa qua vào Ngày Lễ Chuộc Tội, ngày 10 tháng 7.
 
Ai là Con Chiên sinh tế theo như Cựu Ước?
Chúa Jêsus, Đấng không tì vít

Thầy Tế-Lễ Thượng-Phẩm phải dâng 2 con dê đực vào Ngày Lễ Chuộc Tội cho dân Y-sơ-ra-ên. Một trong số chúng được gọi là con dê nhận tội, có nghĩa là ‘để đuổi ra’. Theo cách tương tự, con dê nhận tội của Tân Ước là Đức Chúa Jêsus Christ. “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời” (Giăng 3:16). 
Đức Chúa Trời đã ban Con Một của Ngài làm Con Chiên sinh tế. Là Con Chiên sinh tế cho cả nhân loại, Ngài đã chịu Báp-têm bởi Giăng Báp-tít và trở thành Cứu Chúa, Đấng Mê-si-a của thế gian. Jêsus có nghĩa là ‘Đấng Cứu Thế’ và Christ có nghĩa là ‘Đấng được xức dầu’, vậy nên Jêsus Christ có nghĩa là ‘Con Đức Chúa Trời, Đấng đến để cứu tất cả chúng ta’.
Giống như tội lỗi hằng năm của dân sự đã được chuộc  vào Ngày Lễ Chuộc Tội trong Cựu Ước, Đức Chúa Jêsus Christ, gần 2.000 năm về trước, đã đến thế gian này để chịu báp-têm và đổ huyết ra cho đến chết trên Thập-tự-giá để hoàn thành Phúc-âm của sự chuộc tội cho hết thảy mọi tội lỗi của chúng ta.
Bây giờ, chúng ta hãy đọc một phân đoạn trong Lê-vi Ký. “A-rôn sẽ nhận hai tay mình trên đầu con dê đực còn sống, xưng trên nó các gian ác và sự vi phạm, tức những tội lỗi của dân Y-sơ-ra-ên, và chất trên đầu nó, rồi nhờ một người chực sẵn việc nầy mà sai đuổi nó ra, thả vào đồng vắng. Vậy, con dê đực đó sẽ gánh trên mình các tội ác của dân Y-sơ-ra-ên ra nơi hoang địa” (Lê-vi Ký 16:21-22). 
Có chép rằng tội lỗi của tất cả mọi người Y-sơ-ra-ên đều đã được đặt trên đầu con dê như trong Lê-vi Ký chương 1 cũng đã nói rõ. ‘Mọi sự vi phạm của họ’ nói đến tất cả những tội lỗi mà họ đã phạm phải trong lòng và bởi xác thịt của họ. Và ‘mọi sự vi phạm của họ’ được đặt trên đầu của con sinh tế chuộc tội bằng hình thức đặt tay của Thầy Tế-Lễ Thượng-Phẩm. 
 
 
Bởi Luật Pháp Của Đức Chúa Trời, Chúng Ta Phải Có Sự Hiểu Biết Đúng Về Mọi Tội Lỗi Của Mình 
 
Tại sao Đức Chúa Trời ban cho chúng ta Luật Pháp?
Để cho chúng ta sự hiểu biết về tội lỗi 

Luật Pháp của Đức Chúa Trời bao gồm 613 điều luật. Trên thực tế, khi chúng ta nghĩ về nó, chúng ta làm những gì Ngài bảo chúng ta không được làm và chúng ta không làm những gì Ngài bảo chúng ta làm.
Do đó, chúng ta là tội nhân. Kinh Thánh chép rằng Đức Chúa Trời ban cho chúng ta những điều răn đó để chúng ta nhận ra tội lỗi của mình (Rô-ma 3:20). Điều này có nghĩa là Ngài ban Luật Pháp về các điều răn cho chúng ta để dạy chúng ta rằng chúng ta là tội nhân. Ngài không ban chúng cho chúng ta bởi vì chúng ta có thể sống bởi chúng, mà để chúng ta nhận ra tội lỗi của mình.
Ngài không ban các điều răn của Ngài cho chúng ta để chúng ta giữ lấy chúng. Quý vị không thể mong chờ một con chó sống như một con người. Theo cùng một cách, chúng ta không bao giờ có thể sống theo Luật Pháp của Đức Chúa Trời, nhưng chúng ta chỉ có thể nhận ra tội lỗi mình thông qua Luật Pháp về các điều răn của Ngài mà thôi.
Đức Chúa Trời ban chúng cho chúng ta bởi vì chúng ta là một đống tội lỗi, nhưng chúng ta thực sự không nhận ra điều đó. “Các ngươi là những kẻ giết người, những tên gian dâm, những người gian ác”, Đức Chúa Trời phán với chúng ta một cách nghịch lý thông qua các điều răn. Ngài bảo chúng ta không được giết người, tuy nhiên, chúng ta giết người trong lòng mình và đôi khi bằng hành động của mình.
Tuy nhiên, vì trong Luật Pháp có chép rằng chúng ta chớ giết người, nên chúng ta biết rằng chúng ta là những kẻ giết người mà nói rằng: “À, mình đã sai. Mình là một tội nhân bởi vì mình đã làm những điều không nên làm. Mình đã phạm tội.”
Để cứu dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi tội lỗi, Đức Chúa Trời đã cho phép A-rôn dâng lên của lễ chuộc tội trong Cựu Ước, và chính A-rôn là người đã chuộc tội cho dân sự mỗi năm một lần.
Trong Cựu Ước, hai của lễ chuộc tội phải được dâng lên cho Đức Chúa Trời vào Ngày Lễ Chuộc Tội. Một con được dâng lên trước mặt Đức Chúa Trời trong khi con còn lại bị đuổi vào trong đồng vắng sau khi đặt tay, gánh lấy tất cả những tội lỗi hằng năm của dân sự. Trước khi con chiên bị đuổi vào đồng vắng bởi tay của một người phù hợp, Thầy Tế-Lễ Thượng-Phẩm đã đặt tay ông lên đầu con dê còn sống và đã xưng nhận tội lỗi của Y-sơ-ra-ên. “Lạy Chúa, dân sự đã giết người, gian dâm, trộm cắp, thờ hình tượng…. Chúng con đã phạm tội trước mặt Ngài.” 
Đất Phi-li-tin là một vùng sa mạc hoang vu. Con dê nhận tội bị đuổi ra đồng vắng vô tận và cuối cùng nó chết đi. Khi nó bị đuổi đi, dân Y-sơ-ra-ên cứ nhìn vào nó cho đến khi nó mất hút, và tin rằng tội lỗi của họ đã biến mất với con dê nhận tội. Do đó, dân sự đã có được sự bình an trong tâm trí và con dê nhận tội đã chết nơi hoang mạc cho tội lỗi hằng năm của tất cả mọi người. 
Theo cách này, Đức Chúa Trời đã chuộc mọi tội lỗi của chúng ta thông qua Chiên Con của Đức Chúa Trời, Đức Chúa Jêsus Christ. Tất cả mọi tội lỗi của chúng ta đều đã được tẩy sạch hoàn toàn thông qua phép báp-têm của Chúa Jêsus và dòng huyết của Ngài trên Thập-tự-giá.
Chúa Jêsus là Đức Chúa Trời và là Cứu Chúa của chúng ta. Ngài là Con Đức Chúa Trời, Đấng đã đến để cứu mọi người ra khỏi tội lỗi. Ngài là Tạo Hóa, Đấng đã tạo nên chúng ta theo ảnh tượng của Ngài và đã xuống thế gian này để cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi.
Không chỉ là những tội lỗi hằng ngày chúng ta phạm phải bởi xác thịt mình được chuyển cho Chúa Jêsus, mà còn là tất cả những tội lỗi trong tương lai của chúng ta và những tội lỗi trong tâm trí và trong xác thịt của chúng ta. Bởi đó, Ngài phải chịu báp-têm bởi Giăng Báp-tít để làm trọn mọi sự công chính của Đức Chúa Trời, sự chuộc tội trọn vẹn cho tất cả những tội lỗi của thế gian.
Ba năm trước khi Chúa Jêsus bị đóng đinh, khi lần đầu tiên Ngài bắt đầu chức vụ công khai của mình, Ngài đã cất đi hết thảy tội lỗi của thế gian bằng cách chịu báp-têm bởi Giăng Báp-tít trên sông Giô-đanh. Sự cứu rỗi nhân loại của Ngài thông qua sự chuộc lấy mọi tội lỗi của chúng ta bắt đầu từ phép Báp-têm của Ngài.
Trên sông Giô-đanh, tại một nơi có thể sâu đến thắt lưng, Giăng Báp-tít đã đặt tay mình lên đầu Chúa Jêsus và dìm Ngài vào nước. Phép Báp-têm này cũng giống như việc đặt tay trong Cựu Ước và có cùng tác dụng chuyển lại mọi tội lỗi.
Bị dìm mình xuống nước có ý nghĩa chết, và sự ra khỏi nước có nghĩa là sự sống lại. Do đó, bằng cách chịu báp-têm bởi Giăng Báp-tít, Chúa Jêsus đã làm trọn và mặc khải cả 3 phần của sứ mạng Ngài: cất đi mọi tội lỗi, đóng đinh, và sống lại.
Chúng ta chỉ có thể được cứu nếu chúng ta vâng phục những lời nói mà Chúa Jêsus đã cứu chúng ta ra khỏi tội. Đức Chúa Trời đã quyết định cứu chúng ta thông qua Chúa Jêsus, và bởi đó giao ước Ngài đã lập ra trong Cựu Ước đã được làm trọn. Thông qua hành động này, Chúa Jêsus đã đi đến Thập-tự-giá với mọi tội lỗi trên đầu Ngài.
 
Chúng ta còn lại việc gì từ khi Chúa Jêsus bôi xóa mọi tội lỗi của chúng ta?
Tất cả những gì chúng ta phải làm đó là có đức tin
 vào những lời nói của Đức Chúa Trời.

Trong Giăng 1:29 có chép: “Qua ngày sau, Giăng thấy Đức Chúa Jêsus đến cùng mình, thì nói rằng: Kìa, Chiên con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi.” Giăng Báp-tít đã làm chứng: “Kìa, Chiên con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi.” Tất cả mọi tội lỗi của nhân loại đã được chuyển qua cho Chúa Jêsus khi Ngài chịu báp-têm trên sông Giô-đanh. Hãy tin vào điều đó! Rồi quý vị sẽ được phước với sự chuộc lấy mọi tội lỗi của mình.
Chúng ta có đức tin vào lời của Đức Chúa Trời. Chúng ta phải bỏ đi những suy nghĩ và sự bướng bỉnh của chính mình và vâng phục Lời được chép thành văn của Đức Chúa Trời. Chúng ta chỉ đơn giản tin vào sự thật rằng Chúa Jêsus đã cất đi mọi tội lỗi của thế gian.
Nói rằng Chúa Jêsus đã cất đi hết thảy tội lỗi của thế gian, và nói rằng Ngài đã làm trọn sự công chính của Đức Chúa Trời bằng cách chuộc tội cho chúng ta chính xác là điều tương tự nhau. Việc ‘đặt tay’ và ‘báp-têm’ cũng mang ý nghĩa tương tự nhau.
Dù chúng ta nói ‘tất cả’, ‘mọi thứ’, hay ‘toàn bộ’ thì ý nghĩa vẫn như nhau. Ý nghĩa của cụm từ ‘đặt tay’ trong Cựu Ước vẫn y nguyên trong Tân Ước, ngoại trừ việc Tân Ước sử dụng từ ‘báp-têm’ để thay thế.
Điều này đi đến một sự thật đơn giản là Chúa Jêsus đã chịu báp-têm và bị đoán xét trên Thập-tự-giá để chuộc lấy mọi tội lỗi của chúng ta. Chúng ta có thể được cứu khi chúng ta tin vào Phúc-âm ban đầu này.
Khi Kinh Thánh nói rằng Chúa Jêsus đã cất đi mọi ‘tội lỗi của thế gian’ (Giăng 1:29), thì tội lỗi của thế gian có nghĩa là gì? Nó có nghĩa là mọi tội lỗi mà chúng ta đã được sanh ra, tức là những suy nghĩ xấu xa, trộm cướp, gian dâm, tham lam, độc ác, phỉ báng, kiêu ngạo, và ngu dại trong tâm trí của chúng ta. Nó cũng bao gồm tất cả những vi phạm và tội lỗi mà chúng ta phạm phải bởi xác thịt và trong tấm lòng.
“Vì tiền công của tội lỗi là sự chết; nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta”(Rô-ma 6:23). “Không đổ huyết thì không có sự tha thứ” (Hê-bơ-rơ 9:22). Như trong những câu trước đã nói, hết thảy tội lỗi phải được trả giá. Đức Chúa Jêsus Christ, để cứu cả nhân loại ra khỏi tội, đã dâng chính mạng sống Ngài và để trả tiền công của tội lỗi cho chúng ta một lần đủ cả.
Vì thế, để được tự do khỏi mọi tội lỗi mình, tất cả những gì chúng ta phải làm đó là tin vào Phúc-âm ban đầu¾phép báp-têm của Chúa Jêsus và dòng huyết của Ngài, và Thần Tánh của Ngài. 
 
 
Sự Chuộc Tội Cho Những Tội Lỗi Ngày Mai 
 
Chúng ta có cần dâng một của lễ cho những tội lỗi
 của mình nữa hay không?
Không bao giờ

Những tội lỗi của ngày mai, ngày mốt, và những tội lỗi chúng ta phạm phải cho đến ngày chúng ta chết cũng đã được bao gồm trong ‘tội lỗi của thế gian’, cũng như tội lỗi của hôm nay, hôm qua, và hôm kia cũng đã được bao gồm trong ‘tội lỗi của thế gian’. Tội lỗi của con người từ lúc sanh ra cho đến lúc chết đi đều là một phần của ‘tội lỗi của thế gian’, và chính tội lỗi của thế gian đã hoàn toàn được chuyển qua cho Chúa Jêsus thông qua phép báp-têm của Ngài. Tất cả mọi tội lỗi chúng ta sẽ phạm cho đến ngày chúng ta chết đều đã được cất ra khỏi chúng ta rồi.
Chúng ta chỉ cần tin vào Phúc-âm ban đầu này, những lời được chép thành văn của Đức Chúa Trời, và vâng phục lẽ thật để được cứu. Chúng ta nên gạt bỏ những suy nghĩ của mình sang một bên để được cứu chuộc mọi tội lỗi của mình. Quý vị cũng có thể hỏi rằng: “Làm sao Ngài có thể cất đi những tội lỗi chưa được phạm phải?” Thế thì, tôi sẽ hỏi lại quý vị: “Chúa Jêsus có nên trở lại thế gian này mỗi khi chúng ta phạm tội và đổ huyết ra hết lần này đến lần khác hay không?”
Trong Phúc-âm của sự tái sanh, có luật pháp về sự chuộc tội cho chúng ta. “Không đổ huyết thì không có sự tha thứ” (Hê-bơ-rơ 9:22). Khi một người nào đó muốn được chuộc lấy tội lỗi của mình trong thời Cựu Ước, người đó phải chuyển tội mình bằng cách đặt tay lên một con sinh tế chuộc tội, và con sinh tế chuộc tội phải chết cho tội lỗi của người đó.
Cũng giống như vậy, Con Đức Chúa Trời đã đến thế gian này để cứu cả nhân loại. Ngài đã chịu báp-têm để cất đi mọi tội lỗi của chúng ta, đổ huyết ra trên Thập-tự-giá để trả giá cho tiền công của tội lỗi chúng ta, và chết trên Thập-tự-giá, Ngài phán rằng: “Mọi việc đã được trọn.” Ngài đã sống lại từ cõi chết vào ngày thứ 3 và hiện đang ngồi bên hữu ngai của Đức Chúa Trời. Như vậy, Ngài đã trở thành Cứu Chúa đời đời của chúng ta. 
Để hoàn toàn được tha thứ tội lỗi của mình, chúng ta phải buông bỏ tất cả những tư tưởng của mình và từ bỏ giáo lý tôn giáo dạy chúng ta phải tự mình chuộc lấy những tội lỗi hằng ngày thông qua những lời cầu nguyện ăn năn mỗi ngày. Để tội lỗi của nhân loại được tha thì sự hy sinh theo luật pháp phải được dâng lên, một lần đủ cả. Đức Chúa Trời trên Thiên Đàng đã chuyển mọi tội lỗi của thế gian lên chính Con Ngài thông qua phép Báp-têm của Ngài và để cho Ngài bị đóng đinh vì chúng ta. Bởi sự sống lại từ cõi chết của Ngài, sự cứu rỗi của chúng ta đã được làm trọn.
“Thật người đã mang sự đau ốm của chúng ta, đã gánh sự buồn bực của chúng ta; mà chúng ta lại tưởng rằng người đã bị Đức Chúa Trời đánh và đập, và làm cho khốn khổ... Đức Giê-hô-va đã làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên người.” Trong Ê-sai chương 53 có nói rằng mọi sự vi phạm và gian ác của thế gian, của cả nhân loại đều đã được chuyển qua cho Đức Chúa Jêsus Christ.
Trong Tân Ước, Ê-phê-sô 1:4 có chép: “trước khi sáng thế, Ngài đã chọn chúng ta trong Đấng Christ, đặng làm nên thánh không chỗ trách được trước mặt Đức Chúa Trời.” Điều này cho chúng ta biết rằng Ngài đã chọn chúng ta trong Ngài trước khi sáng thế. Trước khi sáng thế, Đức Chúa Trời đã định để khiến chúng ta trở thành dân sự Ngài, là những người công chính không tì vít, trong Đấng Christ. Dù trước đây chúng ta có nghĩ gì đi chăng nữa, thì bây giờ chúng ta nên tin và vâng phục Lời của Đức Chúa Trời, những lời của Nước, Huyết, và Thánh-linh.
Đức Chúa Trời phán với chúng ta rằng Chiên Con của Ngài, Đức Chúa Jêsus Christ, đã cất lấy tội lỗi của thế gian và chuộc tội cho cả nhân loại. Trong Hê-bơ-rơ chương 10 có chép: “Vả, luật pháp chỉ là bóng của sự tốt lành ngày sau, không có hình thật của các vật, nên không bao giờ cậy tế lễ mỗi năm hằng dâng như vậy, mà khiến kẻ đến gần Đức Chúa Trời trở nên trọn lành được” (Hê-bơ-rơ 10:1). 
Ở đây nói rằng những của lễ tương tự mà họ liên tục dâng lên năm này qua năm khác không bao giờ có thể khiến họ trở nên trọn lành được. Luật Pháp là hình bóng của sự tốt lành ngày sau chứ không phải là hình thật của các vật. Đức Chúa Jêsus Christ, Đấng Mê-si phải đến, đã khiến chúng ta trở nên trọn lành một lần đủ cả (cũng giống như tội lỗi hằng năm của Y-sơ-ra-ên đều đã được chuộc một lần đủ cả) bằng cách chịu Báp-têm và bị đóng đinh để chuộc lấy mọi tội lỗi của chúng ta.
Do đó, Chúa Jêsus phán trong Hê-bơ-rơ chương 10: “Đây nầy, tôi đến để làm theo ý muốn Chúa. Vậy thì, Chúa đã bỏ điều trước, đặng lập điều sau. Ấy là theo ý muốn đó mà chúng ta được nên thánh nhờ sự dâng thân thể của Đức Chúa Jêsus Christ một lần đủ cả. Phàm thầy tế lễ mỗi ngày đứng hầu việc và năng dâng của lễ đồng một thức, là của lễ không bao giờ cất tội lỗi được, còn như Đấng nầy, đã vì tội lỗi dâng chỉ một của lễ, rồi ngồi đời đời bên hữu Đức Chúa Trời, từ rày về sau đương đợi những kẻ thù nghịch Ngài bị để làm bệ dưới chân Ngài vậy. Vì nhờ dâng chỉ một của tế lễ, Ngài làm cho những kẻ nên thánh được trọn vẹn đời đời. Đức Thánh Linh cũng làm chứng cho chúng ta như vậy; vì đã phán rằng: Chúa phán: Nầy là giao ước ta lập với chúng nó, Sau những ngày đó, Ta sẽ để luật pháp ta vào lòng chúng nó, Và ghi tạc nơi trí khôn, Lại phán: Ta sẽ chẳng còn nhớ đến tội lỗi gian ác của chúng nó nữa. Bởi hễ có sự tha thứ thì không cần dâng của lễ vì tội lỗi nữa” (Hê-bơ-rơ 10:9-18). 
Chúng ta tin rằng Chúa Jêsus đã cứu chúng ta ra khỏi mọi tội lỗi của thế gian thông qua phép Báp-têm của Ngài và dòng huyết Ngài trên Thập-tự-giá.
 
 
Sự Cứu Rỗi Của Việc Tái Sanh Bởi Nước Và Thánh Linh Được Khắc Sâu Trong Tấm Lòng Và Tâm Trí Của Chúng Ta
 
Có phải chúng ta là người công chính bởi vì 
chúng ta không phạm tội nữa hay không?
Không. Chúng ta là người công chính bởi vì 
Chúa Jêsus đã cất lấy mọi tội lỗi của chúng ta 
và chúng ta tin nơi Ngài.

Quý vị có tin vào sự cứu rỗi trọn vẹn của Ngài hay không? —A-men— Quý vị có vâng phục lời của Đức Chúa Trời với đức tin rằng chính Đức Chúa Jêsus Christ đã chịu Báp-têm và đổ huyết ra trên Thập-tự-giá để cứu chúng ta hay không? Chúng ta phải có đức tin nơi Lời của Ngài để được tái sanh. Chúng ta có thể được cứu khi chúng ta tin rằng Đức Chúa Jêsus Christ, thông qua Phúc-âm của sự tha tội, đã tẩy sạch mọi tội lỗi của chúng ta, cùng với tội lỗi của thế gian.
Chúng ta không bao giờ có thể trở nên vô tội bởi việc vâng giữ Luật Pháp của Đức Chúa Trời, nhưng chúng ta có thể trở nên trọn lành thông qua đức tin nơi công việc của Ngài. Đức Chúa Jêsus Christ đã cất đi tất cả tội lỗi của chúng ta thông qua phép Báp-têm của Ngài trên sông Giô-đanh, chịu lấy sự xét đoán và bị hình phạt vì cớ hết thảy mọi tội lỗi của chúng ta trên Thập-tự-giá. Bởi việc tin vào Phúc-âm này bằng trọn tấm lòng mình, chúng ta có thể được chuộc mọi tội lỗi mình và trở nên công chính. Quý vị có tin điều này không?
Phép Báp-têm của Chúa Jêsus, sự đóng đinh và sự sống lại của Ngài là để tha thứ mọi tội lỗi của nhân loại và luật pháp của sự cứu rỗi dựa trên tình yêu vô biên và vô điều kiện của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời yêu chúng ta và Ngài là công chính, nên trước hết Ngài đã khiến cho chúng ta trở nên công chính. Ngài đã khiến cho chúng ta trở nên công chính bằng cách chuyển mọi tội lỗi của chúng ta lên Chúa Jêsus thông qua phép Báp-têm của Ngài.
Để tẩy sạch mọi tội lỗi của chúng ta, Ngài đã sai Con Một của Ngài, Chúa Jêsus, xuống thế gian này cho chúng ta. Ngài đã cho phép Chúa Jêsus cất đi mọi tội lỗi của thế gian qua phép báp-têm của Ngài và rồi chuyển sự đoán xét qua Con Ngài vì hết thảy tội lỗi của chúng ta. Ngài đã khiến cho chúng ta trở nên những người con công chính thông qua sự cứu rỗi của nước và huyết, tình yêu A-ga-pê của Đức Chúa Trời.
Trong Hê-bơ-rơ 10:16 có chép: “Ta sẽ để luật pháp ta vào lòng chúng nó, Và ghi tạc nơi trí khôn.” 
Trong tấm lòng và tâm trí của chúng ta, chúng ta là tội nhân trước mặt Đức Chúa Trời hay chúng ta là người công chính? Nếu chúng ta có đức tin nơi Lời của Đức Chúa Trời thì chúng ta trở nên người công chính. Đức Chúa Jêsus Christ đã cất lấy mọi tội lỗi của chúng ta và đã chịu đoán xét vì chúng ta. Đức Chúa Jêsus Christ là Cứu Chúa của chúng ta. Quý vị có thể nghĩ rằng: “Bởi vì chúng ta phạm tội mỗi ngày nên làm sao chúng ta có thể công chính được? Nhất định chúng ta là những tội nhân.” Nhưng khi chúng ta tin vào Lời của Đức Chúa Trời, giống như Đức Chúa Jêsus Christ đã vâng phục Cha, thì chúng ta trở nên người công chính.
Tất nhiên, như tôi đã nói trước đây, chúng ta có tội trong lòng mình trước khi được tái sanh. Sau khi chúng ta nhận lấy Phúc-âm của sự tha tội vào trong lòng mình, chúng ta đã được cứu khỏi mọi tội lỗi của chúng ta. Khi chúng ta không biết Phúc-âm, chúng ta là tội nhân. Nhưng chúng ta trở nên công chính khi chúng ta bắt đầu tin vào sự cứu rỗi của Chúa Jêsus, và trở nên con cái công chính của Đức Chúa Trời. Đây là đức tin về việc trở nên công chính mà Sứ Đồ Phao-lô đã nói đến. Đức tin nơi Phúc-âm của sự tha tội khiến chúng ta trở thành ‘người công chính’. 
Sứ Đồ Phao-lô, Áp-ra-ham, hay các tổ phụ của đức tin đều không trở thành người công chính bởi việc làm của mình, bèn là bởi họ có đức tin nơi Lời của Đức Chúa Trời, những lời của ơn phước Ngài về sự tha tội. 
Trong Hê-bơ-rơ 10:18, “Bởi hễ có sự tha thứ thì không cần dâng của lễ vì tội lỗi nữa.” Đúng như lời đã được chép, Đức Chúa Trời đã cứu chúng ta để chúng ta không phải chết vì tội lỗi mình. Quý vị có tin vào điều này không? —A-men—
Trong Phi-líp chương 2: “Hãy có đồng một tâm tình như Đấng Christ đã có, Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người; Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự. Cũng vì đó nên Đức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh, hầu cho nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống, và mọi lưỡi thảy đều xưng Jêsus Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha” (Phi-líp 2:5-11). 
Đức Chúa Jêsus Christ là sự chói sáng của vinh hiển Đức Chúa Trời và là hình bóng của bổn thể Ngài (Hê-bơ-rơ 1:3), đã không theo đuổi bất cứ danh lợi nào cho chính mình Ngài. Thay vào đó, Ngài đã gánh lấy thân phận của một người đầy tớ, và trở nên giống như một con người. Ngài đã hạ mình và trở nên vâng phục đến chết để cứu chúng ta.
Do đó, chúng ta ngợi khen Chúa Jêsus: “Ngài là Đức Chúa Trời, Đấng Cứu Thế và là Vua của chúng con”. Lý do chúng ta tôn vinh Đức Chúa Trời và ngợi khen Chúa Jêsus là vì Chúa Jêsus đã vâng phục ý muốn của Cha Ngài cho đến cuối cùng. Nếu Ngài không vâng phục thì giờ đây chúng ta sẽ chẳng tôn vinh Con Đức Chúa Trời. Nhưng vì Con Đức Chúa Trời đã vâng phục ý muốn của Cha Ngài đến nỗi chết đi, nên mọi tạo vật và mọi người trên đất này đều tôn vinh Ngài, và sẽ làm như vậy đời đời.
Đức Chúa Jêsus Christ là Chiên Con của Đức Chúa Trời, Đấng cất lấy tội lỗi của thế gian, và có chép rằng Ngài đã cất lấy chúng thông qua phép báp-têm của Ngài. Bây giờ, khoảng 2.000 năm đã trôi qua kể từ khi Ngài cất đi tội lỗi của thế gian. Quý vị và tôi đang sống trên thế gian này từ khi sanh ra, và mọi tội lỗi của chúng ta cũng đã được bao gồm trong tội lỗi của thế gian.
 
Nếu ngày mai chúng ta phạm tội thì 
chúng ta có trở thành tội nhân không?
Không, bởi vì Chúa Jêsus đã cất lấy mọi tội lỗi 
của chúng ta trong quá khứ, hiện tại, và tương lai.

Nếu không tách nguyên tội ra khỏi những sự vi phạm cả đời chúng ta, chúng ta có phạm tội ngay từ khi mình được sanh ra hay không?   —Có.—
Chúa Jêsus biết rằng chúng ta sẽ phạm tội ngay từ ngày chúng ta được sanh ra cho đến ngày chúng ta chết đi, nên Ngài đã cất mọi tội lỗi của chúng ta đi trước. Bây giờ có thể được điều đó không? Nếu chúng ta sống đến 70 tuổi, tội lỗi của chúng ta sẽ lấp đầy hơn 100 chiếc xe tải đổ rác. Nhưng Chúa Jêsus đã cất đi mọi tội lỗi của chúng ta một lần đủ cả bởi phép báp-têm của Ngài và mang lấy chúng lên Thập-tự-giá cùng với Ngài.
Nếu Chúa Jêsus chỉ cất đi nguyên tội thì hết thảy chúng ta đều sẽ chết và đi xuống địa ngục. Ngay cả khi chúng ta cảm thấy rằng Ngài không thể cất đi mọi tội lỗi của mình thì thật ra việc Chúa Jêsus đã bôi xóa mọi tội lỗi của chúng ta cũng không bao giờ thay đổi.
Chúng ta có thể phạm bao nhiêu tội trên thế gian này? Tất cả những tội lỗi mà chúng ta phạm đều được bao gồm trong tội lỗi của thế gian. 
Khi Chúa Jêsus bảo Giăng làm Báp-têm cho Ngài, đó là điều chính xác mà Ngài muốn nói. Chúa Jêsus đã làm chứng cho chính mình rằng Ngài đã cất mọi tội lỗi của chúng ta đi. Đức Chúa Trời đã sai đầy tớ Ngài đến trước Chúa Jêsus và đã khiến cho Chúa Jêsus chịu Báp-têm bởi người. Bằng cách chịu Báp-têm bởi Giăng, đại diện của nhân loại, bằng cách cúi đầu Ngài trước ông để chịu Báp-têm, Chúa Jêsus đã cất đi mọi tội lỗi của cả nhân loại.
Tất cả tội lỗi của chúng ta từ 20 đến 30 tuổi, từ 30 đến 40 tuổi và vân vân; thậm chí tội lỗi của con cháu chúng ta đều được bao gồm trong tội lỗi của thế gian, điều mà Chúa Jêsus đã cất lấy thông qua phép Báp-têm của Ngài.
Ai có thể nói rằng trên thế gian này vẫn còn tội lỗi? Đức Chúa Jêsus Christ đã cất tội lỗi của thế gian đi, và hết thảy chúng ta có thể được cứu khi lòng của chúng ta tin, không chút nghi ngờ, vào những gì Chúa Jêsus đã làm để chuộc tội cho chúng ta: phép báp-têm và sự tuôn đổ dòng huyết báu của Ngài.
Hầu hết mọi người đều sống cuộc đời bất an của họ, bị bao bọc trong những suy nghĩ của riêng họ, nói về cuộc đời họ như thể cuộc đời họ là rất quan trọng. Nhưng có nhiều người đã sống một cuộc sống khó khăn hơn. Tôi cũng đã sống một cuộc đời như vậy trước khi tôi được tái sanh. Làm thế nào quý vị có thể không hiểu hay không chấp nhận Phúc-âm của sự tha tội, của phép Báp-têm và dòng huyết của Chúa Jêsus?
 
 
Sự Cứu Rỗi Của Tội Nhân Đã Được Hoàn Thành
 
Tại sao Chúa Jêsus rửa chân cho Phi-e-rơ?
Bởi vì Ngài muốn Phi-e-rơ có đức tin mạnh mẽ nơi lẽ thật 
Ngài đã tẩy sạch mọi tội lỗi trong tương lai 
của ông thông qua phép báp-têm của Ngài.

Chúng ta hãy đọc Giăng chương 19. “Đức Chúa Jêsus vác thập tự giá mình, đi đến ngoài thành, tại nơi gọi là cái Sọ, tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Gô-gô-tha. Ấy đó là chỗ họ đóng đinh Ngài, lại có hai người khác với Ngài, mỗi bên một người, còn Đức Chúa Jêsus ở chính giữa. Phi-lát cũng sai làm một tấm bảng, rồi treo lên trên thập tự giá. Trên bảng đó, có đề chữ rằng: Jêsus người Na-xa-rét, là Vua dân Giu-đa. Vì nơi Đức Chúa Jêsus bị đóng đinh ở gần thành, và chữ đề trên bảng đó viết bằng chữ Hê-bơ-rơ, chữ La-tinh và chữ Gờ-réc, nên có nhiều người Giu-đa đọc đến” (Giăng 19:17-20). 
Các bạn thân mến, Đức Chúa Jêsus Christ đã gánh mọi tội lỗi của thế gian và đã bị kết án đóng đinh tại tòa án của Phi-lát. Bây giờ chúng ta hãy cũng nhau nghĩ về phần này.
Từ câu 28: “Sau đó, Đức Chúa Jêsus biết mọi việc đã được trọn rồi, hầu cho lời Kinh thánh được ứng nghiệm,” Chúa Jêsus đã cất đi mọi tội lỗi của chúng ta để ứng nghiệm Kinh Thánh. “thì phán rằng: Ta khát. Tại đó, có một cái bình đựng đầy giấm. Vậy, họ lấy một miếng bông đá thấm đầy giấm, buộc vào cây ngưu tất đưa kề miệng Ngài. Khi Đức Chúa Jêsus chịu lấy giấm ấy rồi, bèn phán rằng: Mọi việc đã được trọn; rồi Ngài gục đầu mà trút linh hồn” (Giăng 19:28-30). 
Chúa Jêsus phán: “Mọi việc đã được trọn” và rồi Ngài chết trên Thập-tự-giá. Sau 3 ngày, Ngài đã được phục sinh từ cõi chết và lên Thiên Đàng.
Phép Báp-têm của Chúa Jêsus bởi Giăng Báp-tít và sự chết của Ngài trên Thập-tự-giá không thể thiếu sự liên kết với nhau; việc này không có lý do để tồn tại nếu không có việc kia. Do đó, hãy ngợi khen Chúa Jêsus vì đã cứu chúng ta bằng Phúc-âm của sự tha tội.
Xác thịt của con người luôn luôn buông theo nhu cầu của xác thịt, nên chúng ta không thể không phạm tội bởi xác thịt của mình. Đức Chúa Jêsus Christ đã ban phép Báp-têm và dòng huyết của Ngài để cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi của xác thịt chúng ta. Ngài đã cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi của xác thịt chúng ta bằng Phúc-âm của Ngài.
Những ai đã hoàn thành sự tha tội có thể bước vào Nước Thiên Đàng bất cứ lúc nào bởi việc tin nơi Chúa Jêsus, Đấng đã được sanh ra tại Bết-lê-hem, đã chịu Báp-têm nơi sông Giô-đanh, chết trên Thập-tự-giá và được phục sinh vào ngày thứ 3. Chúng ta ngợi khen Chúa và tôn vinh Danh Ngài mãi mãi.
Trong chương cuối cùng của Giăng, Chúa Jêsus đã đến Ga-li-lê sau khi Ngài sống lại từ cõi chết. Ngài đã đến với Phi-e-rơ và phán với ông: “Hỡi Si-môn, con Giô-na, ngươi yêu ta hơn những kẻ nầy chăng?” và Phi-e-rơ đáp lời Ngài: “Lạy Chúa, phải, Chúa biết rằng tôi yêu Chúa.” Rồi Ngài bảo ông: “Hãy chăn những chiên con ta.” 
Phi-e-rơ nhận ra tất cả mọi sự, Phúc-âm của phép Báp-têm của Chúa Jêsus và dòng huyết của Ngài, sự tha tội. Bây giờ, tin vào Phúc-âm của nước và huyết đem đến cho ông sự tha thứ mọi tội lỗi và nhận ra lý do tại sao Chúa Jêsus đã rửa chân cho ông, đức tin của ông nơi Chúa Jêsus đã trở nên mạnh mẽ hơn nhiều. 
Chúng ta hãy đọc Giăng 21:15 lần nữa. “Khi ăn rồi, Đức Chúa Jêsus phán cùng Si-môn Phi-e-rơ rằng: Hỡi Si-môn, con Giô-na, ngươi yêu ta hơn những kẻ nầy chăng? Phi-e-rơ thưa rằng: Lạy Chúa, phải, Chúa biết rằng tôi yêu Chúa. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy chăn những chiên con ta.” Ngài có thể giao phó bầy chiên của mình cho Phi-e-rơ bởi vì Phi-e-rơ là môn đồ của Ngài, người đã được cứu rỗi hoàn toàn, và bởi vì Phi-e-rơ đã trở thành một người đầy tớ công chính và trọn lành của Đức Chúa Trời.
Nếu Phi-e-rơ trở thành tội nhân bởi những tội lỗi hằng ngày của mình thì Chúa Jêsus sẽ không bảo ông hãy rao giảng Phúc-âm của sự chuộc tội, bởi vì ông, bao gồm các môn đồ khác, không thể không phạm tội mỗi ngày trong xác thịt. Tuy nhiên, Chúa Jêsus đã bảo họ hãy rao giảng Phúc-âm bôi xóa mọi tội lỗi của họ bởi vì họ đã tin vào phép báp-têm của Chúa Jêsus và dòng huyết của Ngài trên Thập-tự-giá, Phúc-âm của sự chuộc tội.
 
 
Lạy Chúa, Chúa Biết Rằng Tôi Yêu Chúa 
 
Quý vị sẽ lại trở thành ‘một tội nhân’ khi quý vị phạm tội lần nữa phải không?
Không. Chúa Jêsus đã cất đi mọi tội lỗi trong 
tương lai của tôi tại sông Giô-đanh rồi.

Chúng ta hãy nghĩ về những lời Chúa Jêsus phán với Phi-e-rơ. “Hỡi Si-môn, con Giô-na, ngươi yêu ta hơn những kẻ nầy chăng?” “Lạy Chúa, phải, Chúa biết rằng tôi yêu Chúa.” Lời xưng nhận về tình yêu của ông là đúng, bắt nguồn bởi đức tin nơi Phúc-âm của sự chuộc tội cho chúng ta.
Nếu Chúa Jêsus không dạy cho Phi-e-rơ và các môn đồ khác về Phúc-âm của sự tha tội bởi việc rửa chân cho họ thì họ sẽ không thể nào tuyên xưng tình yêu thương theo cách đó.
Thay vào đó, khi Chúa Jêsus đến với họ và hỏi: “Ngươi yêu Ta hơn những kẻ này chăng?” thì Phi-e-rơ chắc hẳn sẽ đáp rằng: “Lạy Chúa, tôi chỉ là một con người không hoàn hảo. Tôi là một tội nhân không thể yêu Ngài nhiều hơn những điều này. Xin hãy để tôi yên.” Và Phi-e-rơ sẽ chạy trốn, giấu mình khỏi Chúa Jêsus.
Nhưng chúng ta hãy nghĩ về câu trả lời của Phi-e-rơ. Ông đã được ban phước bởi Phúc-âm của sự tha tội, phép báp-têm của Chúa Jêsus và dòng huyết của Ngài, là những điều đã cứu lấy cả nhân loại.
Do đó, Phi-e-rơ có thể nói rằng: “Lạy Chúa, phải, Chúa biết rằng tôi yêu Chúa.” Lời xưng nhận tình yêu này xuất phát từ đức tin của ông nơi Phúc-âm về sự tha tội của Chúa Jêsus. Phi-e-rơ tin vào Phúc-âm thật của sự tha tội, qua đó Chúa Jêsus đã cất lấy mọi tội lỗi của thế gian đi. Điều này bao gồm tất cả những tội lỗi của tương lai mà con người buộc phải phạm bởi những sự bất toàn và yếu đuối của xác thịt.
Phi-e-rơ tin chắc vào Phúc-âm của sự tha tội, và vì ông cũng tin rằng Chúa Jêsus là Chiên Con của Đức Chúa Trời, nên ông có thể trả lời Chúa mà không do dự. Sự cứu rỗi của Chúa Jêsus đến từ Phúc-âm của sự tha tội, và bởi đó, Phi-e-rơ cũng đã được cứu ra khỏi những tội lỗi hằng ngày của mình. Phi-e-rơ tin vào sự cứu rỗi thông qua Phúc-âm của sự tha thứ mọi tội lỗi trên thế gian.
Quý vị cũng giống như Phi-e-rơ chứ? Quý vị có thể yêu và tin cậy nơi Chúa Jêsus, Đấng đã cất mọi tội lỗi của chúng ta đi bằng Phúc-âm của sự tha tội của Ngài, bằng phép báp-têm và dòng huyết của Ngài không? Làm sao quý vị có thể không tin và yêu Ngài được? Không còn cách nào khác.
Nếu Chúa Jêsus chỉ cất đi những tội lỗi của quá khứ và hiện tại, và bỏ lại những tội lỗi trong tương lai cho chúng ta, thì chúng ta sẽ không thể ngợi khen Ngài như chúng ta hiện đang làm. Thêm vào đó, tất cả chúng ta chắc chắn sẽ đi địa ngục. Vì thế, mọi người chúng ta nên tuyên bố tin nơi Phúc-âm của sự tha tội đã cứu chúng ta.
Xác thịt luôn hướng về tội lỗi, nên chúng ta không ngừng phạm tội. Do đó, chúng ta phải tuyên xưng đức tin vào Phúc-âm của sự chuộc tội dư dật mà Chúa Jêsus đã ban cho chúng ta, Phúc-âm của phép báp-têm và dòng huyết của Chúa Jêsus, đã cứu chúng ta.
Nếu chúng ta không tin vào Phúc-âm của sự chuộc tội, tức là phép báp-têm và huyết của Chúa Jêsus, thì không có tín đồ nào được cứu khỏi tội lỗi cả đời của mình được. Ngoài ra, nếu chúng ta đã được chuộc lấy mọi tội lỗi cả đời của mình bằng cách thú nhận và ăn năn mỗi lúc thì có lẽ chúng ta sẽ quá lười biếng để trở nên công chính và sẽ luôn có tội trong lòng mình.
Nếu vậy thì chúng ta sẽ trở thành một tội nhân và sẽ không yêu Chúa Jêsus hoặc đến gần với Ngài. Rồi chúng ta cũng sẽ không thể tin vào sự cứu rỗi của Chúa Jêsus và đi theo Ngài đến cuối cuộc đời của chúng ta.
Chúa Jêsus đã ban cho chúng ta Phúc-âm của sự tha tội và cứu những người nào tin. Ngài đã trở thành Cứu Chúa hoàn hảo và tẩy sạch mọi sự vi phạm hằng ngày của chúng ta để rồi chúng ta có thể yêu Ngài thực sự.
Chúng ta, những người tin Chúa không thể không yêu mến Phúc-âm của phép báp-têm và dòng huyết của Chúa Jêsus, sự tha tội của mình được. Tất cả các tín đồ đều có thể yêu Chúa Jêsus mãi mãi và trở thành những người bị giam giữ trong tình yêu của sự cứu rỗi thông qua Phúc-âm của sự tha tội mà Chúa Jêsus đã ban cho chúng ta.
Hỡi các bạn yêu dấu của tôi! Nếu Chúa Jêsus chỉ chừa lại một chút tội lỗi ở phía sau thôi thì quý vị sẽ không thể tin nơi Chúa Jêsus hay trở thành nhân chứng cho Phúc-âm của sự tha tội được. Quý vị không thể làm việc như những người đầy tớ của Đức Chúa Trời.
Nhưng, nếu quý vị tin vào Phúc-âm của sự tha tội thì quý vị có thể được cứu ra khỏi mọi tội lỗi của mình. Ngài cho phép quý vị được cứu khỏi mọi tội lỗi của quý vị khi quý vị nhận ra Phúc-âm thật của sự tha tội được ghi chép lại trong Lời của Chúa Jêsus.
 
 
“Ngươi Yêu Ta Hơn Những Kẻ Này Chăng?”
 
Điều gì đã khiến chúng ta yêu Chúa Jêsus  hơn bất cứ điều gì khác?
Tình yêu của Ngài dành cho chúng ta thông qua phép báp-têm của Ngài, điều đã tẩy sạch mọi tội lỗi của chúng ta,
 ngay cả mọi tội lỗi trong tương lai của chúng ta 

Đức Chúa Trời đã giao phó chiên của Ngài cho những người đầy tớ của Ngài, những người hoàn toàn tin vào Phúc-âm của sự tha tội. Chúa Jêsus đã hỏi 3 lần: “Hỡi Si-môn, con Giô-na, ngươi yêu ta hơn những kẻ nầy chăng?” và mỗi lần, Phi-e-rơ đều trả lời rằng: “Lạy Chúa, phải, Chúa biết rằng tôi yêu Chúa.” Bây giờ, chúng ta hãy nghĩ về những câu trả lời của Phi-e-rơ. Chúng ta có thể thấy rằng đây không phải là sự thể hiện ý muốn của ông mà là đức tin của ông nơi Phúc-âm của sự tha tội.
Khi chúng ta yêu ai đó, và nếu tình yêu đó dựa trên ý muốn của chúng ta thì nó có thể dao động khi chúng ta yếu đuối. Nhưng nếu tình yêu đó phụ thuộc vào sức mạnh của tình yêu Đức Chúa Trời, thì nó sẽ tồn tại mãi mãi. Tình yêu của Đức Chúa Trời, cụ thể là sự chuộc tội dư dật cho mọi tội lỗi của chúng ta, sự cứu rỗi của Nước trong phép báp-têm của Chúa Jêsus và Thánh-linh, là như vậy.
Đức tin của chúng ta nơi Phúc-âm của sự tha tội phải trở thành nền tảng của tình yêu và công việc của chúng ta dành cho Chúa. Nếu chúng ta yêu Ngài chỉ bởi ý muốn của mình thì chúng ta sẽ vấp ngã vào ngày mai và cuối cùng chúng ta sẽ ghét bản thân mình vì những sự gian ác của chúng ta. Tuy nhiên, Chúa Jêsus đã tẩy sạch mọi tội lỗi của chúng ta: nguyên tội, tội hằng ngày của quá khứ, tội của hôm nay và ngày mai, và hết thảy những tội trong suốt cả cuộc đời của chúng ta. Ngài chẳng bỏ bất cứ ai ra khỏi sự cứu rỗi của Ngài.
Tất cả những điều này là đúng. Nếu tình yêu và đức tin của chúng ta phụ thuộc vào ý muốn và quyết tâm của chúng ta thì chúng ta sẽ thất bại trong đức tin của mình. Nhưng vì tình yêu và đức tin của chúng ta phụ thuộc vào Phúc-âm của sự tha tội mà Chúa Jêsus đã ban cho chúng ta, nên chúng ta là con cái của Đức Chúa Trời, những người công chính. Vì chúng ta tin vào sự cứu rỗi của Nước và Thánh-linh nên chúng ta không có tội.
Vì sự cứu rỗi của chúng ta đã đến, chẳng phải đến từ hình thức tin kính trong chính chúng ta, bèn là đến từ tình yêu thương của Đức Chúa Trời và luật pháp của Ngài về sự cứu rỗi thật bởi sự tha tội cho chúng ta, nên chúng ta là những người công chính, cho dù chúng ta có bất toàn hay yếu đuối trong cuộc sống đến đâu đi chăng nữa. Chúng ta cũng sẽ bước vào Nước Thiên Đàng và ngợi khen Đức Chúa Trời muôn đời. Quý vị có tin vào điều này không? 
1 Giăng 4:10 công bố: “Nầy, sự yêu thương ở tại đây: ấy chẳng phải chúng ta đã yêu Đức Chúa Trời, nhưng Ngài đã yêu chúng ta, và sai Con Ngài làm của lễ chuộc tội chúng ta.” Chúa Jêsus đã cứu chúng ta bởi Nước và Thánh-linh, vì vậy chúng ta nên có đức tin nơi Phúc-âm của sự tha tội, phép báp-têm của Chúa Jêsus và dòng huyết của Ngài. 
Nếu Đức Chúa Trời không cứu chúng ta bằng Phúc-âm của sự tha tội, thì chúng ta không thể nào được cứu, bất kể chúng ta có tin tưởng mãnh liệt đến đâu. Nhưng Chúa Jêsus đã tẩy sạch mọi tội lỗi chúng ta phạm trong lòng và bởi xác thịt của chúng ta.
Để nên người công chính, chúng ta phải chắc chắn về sự cứu rỗi của mình thông qua đức tin nơi lời của Nước và Thánh-linh, Phúc-âm của sự chuộc tội. Phúc-âm của sự tha thứ mọi tội lỗi của thế gian được bao gồm cả phép báp-têm của Chúa Jêsus và dòng huyết của Ngài. Phúc-âm của sự tha tội là nội dung của đức tin thật, là nền tảng của sự cứu rỗi thật, và là chìa khóa để bước vào Nước Đức Chúa Trời.
 
 
Chúng Ta Phải Loại Bỏ Đức Tin Về Ý Muốn Riêng Của Chính Mình 
 
Đức tin thật đến từ đâu?
Đến từ tình yêu của Chúa, Đấng đã thanh tẩy 
mọi tội lỗi trong tương lai của chúng ta.

Đức tin hay tình yêu được sinh ra từ ý muốn của một người không phải là tình yêu hay đức tin thật. Trên thế gian này có nhiều người tin Chúa Jêsus bằng ý muốn tốt lành của mình trước tiên, nhưng sau đó họ đều từ bỏ đức tin của mình bởi vì sự đau đớn về tội lỗi trong lòng họ.  
Nhưng chúng ta phải nhận ra rằng Chúa Jêsus đã thanh tẩy mọi tội của thế gian: không chỉ những tội không đáng kể mà còn là những tội to lớn mà người ta phạm phải vì sự thiếu hiểu biết. 
Trong Giăng chương 13, để dạy cho các môn đồ biết về sự cứu rỗi của Ngài chặt chẽ và có hiệu lực đời đời như thế nào, Chúa Jêsus đã gom bó các môn đồ của Ngài lại với nhau trước khi Ngài chịu đóng đinh. Trong khi đang ăn tối với các môn đồ của Ngài, Ngài đã đứng lên và rửa chân cho họ để khắc ghi lẽ thật của sự cứu rỗi dư dật của Ngài vào trong lòng họ. Tất cả chúng ta đều biết và tin vào Phúc-âm của sự tha tội, là điều mà Chúa Jêsus đã dạy cho các môn đồ bằng cách rửa chân cho họ.
Nhưng trước hết Phi-e-rơ đã kiên quyết từ chối để Chúa Jêsus rửa chân cho mình. “Chúa ôi, chính Chúa lại rửa chân cho tôi sao?” Và đây là biểu hiện của đức tin được sinh ra bởi ý muốn của chính mình ông. Nhưng Chúa Jêsus đã bảo ông: “Hiện nay ngươi chẳng biết sự ta làm; nhưng về sau sẽ biết.” 
Bây giờ, bằng Phúc-âm của Nước và Thánh-linh, chúng ta có thể hiểu những lời của Kinh Thánh vượt quá tầm hiểu biết của chúng ta. Chính Lời của lẽ thật; Phúc-âm của Nước và Thánh-linh, sự tha tội, là điều cho phép tội nhân trở nên những người công chính bằng cách tin với trọn tấm lòng mình.  
Phi-e-rơ đã đi đánh cá với các môn đồ khác, giống như họ đã làm trước khi gặp Chúa Jêsus. Sau đó, Chúa Jêsus đã xuất hiện trước mặt họ và gọi họ ra. Chúa Jêsus đã chuẩn bị bữa sáng cho họ, và trong khi đang ăn sáng, Phi-e-rơ đã nhận ra ý nghĩa của những lời mà Chúa Jêsus đã phán trước đó. “Hiện nay ngươi chẳng biết sự ta làm; nhưng về sau sẽ biết.” Cuối cùng, ông đã nhận ra những gì Chúa Jêsus thực sự muốn nói bằng cách rửa chân cho ông trước đó.
“Chúa đã tẩy sạch mọi tội lỗi của tôi. Mọi tội lỗi mà tôi phạm phải bởi những sự yếu đuối của mình, bao gồm tất cả tội lỗi tôi sẽ phạm trong tương lai nữa.” Phi-e-rơ đã từ bỏ đức tin sinh ra bởi ý muốn và quyết tâm của chính mình ông, và bắt đầu đứng vững trong phép báp-têm và dòng huyết của Chúa Jêsus, là Phúc-âm của sự tha tội.
Sau bữa sáng, Chúa Jêsus đã hỏi Phi-e-rơ: “Ngươi yêu ta hơn những kẻ nầy chăng?” Bây giờ, được củng cố bởi đức tin nơi tình yêu của Chúa Jêsus, Phi-e-rơ đã xưng nhận. “Lạy Chúa, phải, Chúa biết rằng tôi yêu Chúa.” Phi-e-rơ có thể trả lời bởi vì ông đã nhận ra những gì Chúa Jêsus muốn nói khi Ngài phán: “về sau sẽ biết.” Ông đã có thể xưng nhận đức tin thật của mình, đức tin nơi phép báp-têm và dòng huyết của Chúa Jêsus, Phúc-âm của sự tha tội.
 
 
Sau Đó, Ông Trở Thành Một Người Đầy Tớ Thật Của Đức Chúa Trời  
 
Làm thế nào quý vị có thể trở thành một người đầy tớ thật của Đức Chúa Trời?
Bằng cách tin vào sự chuộc tội đời đời cho tất cả mọi tội lỗi của tôi

Sau trải nghiệm đó, Phi-e-rơ và các môn đồ khác đã rao giảng Phúc-âm cho đến hơi thở cuối cùng của họ. Ngay cả Phao-lô, người đã bắt bớ các Cơ-đốc-nhân một cách tàn bạo, cũng đã làm chứng về Phúc-âm trong thời kỳ của Đế Quốc La Mã. 
Trong số 12 môn đồ của Chúa Jêsus, Giu-đa đã bán Ngài và sau đó ông đã treo cổ tự tử. Chính Sứ Đồ Phao-lô đã thế chỗ của ông. Các môn đồ đã bầu Ma-thia trong số họ, nhưng Phao-lô mới là người được Đức Chúa Trời chọn, nên Phao-lô đã trở thành Sứ Đồ của Chúa Jêsus và đã rao giảng Phúc-âm của sự tha tội với các môn đồ khác.
Hầu hết các môn đồ của Chúa Jêsus đều đã chết như những người tử vì đạo. Thậm chí khi họ bị đe dọa bởi sự chết, họ cũng không chối bỏ đức tin của mình, và tiếp tục rao giảng Phúc-âm ban đầu.
Có thể họ đã rao giảng như vầy: “Đức Chúa Jêsus Christ đã tẩy sạch mọi tội lỗi của xác thịt các ngươi bằng phép báp-têm và dòng huyết của Ngài, tức là bằng Phúc-âm của sự tha tội. Chúa Jêsus đã cất đi tội lỗi của các ngươi bằng phép báp-têm của Ngài trên sông Giô-đanh và chịu đoán xét cho các ngươi trên Thập-tự-giá. Hãy tin vào Phúc-âm của phép báp-têm và dòng huyết của Chúa Jêsus trên Thập-tự-giá, và được cứu.”
Việc nghe Phúc-âm ban đầu và tin vào nó quả thật đã cứu được nhiều người. Đó là quyền năng của đức tin nơi Phúc-âm của phép báp-têm của Chúa Jêsus, dòng huyết của Ngài, và Thánh-linh.
Các môn đồ đã rao giảng Phúc-âm của Nước và Thánh-linh rằng: “Chúa Jêsus là Đức Chúa Trời và là Đấng Cứu Thế.” Là vì họ đã làm chứng cho Phúc-âm của Nước và Thánh-linh nên giờ đây quý vị và tôi có thể nghe được Phúc-âm của phép báp-têm và dòng huyết của Chúa Jêsus như sự cứu rỗi của chúng ta, và được cứu khỏi tội lỗi. Bởi vì tình yêu vô biên của Đức Chúa Trời và sự cứu rỗi trọn lành của Chúa Jêsus mà tất cả chúng ta đều trở thành các môn đồ của Chúa Jêsus.
Tất cả quý vị có tin không? Chúa Jêsus yêu chúng ta đến nỗi Ngài đã ban cho chúng ta Phúc-âm của Nước và Thánh-linh, sự tha tội, và chúng ta đã trở nên các môn đồ công chính của Chúa Jêsus. Để dạy Phúc-âm thật của sự tha tội, Chúa Jêsus đã rửa chân cho các môn đồ của Ngài.
Chúa Jêsus đã rửa chân cho các môn đồ của Ngài để dạy họ và nói với họ rằng mọi tội lỗi của thế gian, bao gồm mọi tội lỗi chúng ta phạm phải trong suốt cuộc đời của mình, hoàn toàn đã được tẩy sạch khi Ngài chịu Báp-têm và đổ huyết trên Thập-tự-giá. Chúng ta cảm tạ Chúa Jêsus vì tình yêu thương của Ngài và Phúc-âm của sự tha tội.
Chúa Jêsus đã dạy cho chúng ta 2 điều bằng cách rửa chân cho các môn đồ. Đầu tiên, đó là để dạy cho họ, cũng như Ngài đã phán: “Hiện nay ngươi chẳng biết sự ta làm; nhưng về sau sẽ biết”, rằng mọi tội lỗi của chúng ta đã được tẩy sạch bởi Phúc-âm của sự tha tội, phép báp-têm của Chúa Jêsus và dòng huyết của Ngài. 
Điều dạy dỗ thứ 2 đó là như Chúa Jêsus đã hạ mình để cứu tội nhân và khiến họ trở nên công chính, nên chúng ta, những người được tái sanh, nên phục vụ người khác bằng cách rao giảng Phúc-âm của sự tha tội. Chúng ta đến trước để phục vụ những người đến sau.
Hai lý do tại sao Chúa Jêsus rửa chân cho các môn đồ vào ngày Lễ Vượt Qua đã rõ ràng và chúng vẫn còn tồn tại trong Hội Thánh của Ngài.
Một môn đồ không bao giờ có thể giỏi hơn thầy của mình. Do đó, chúng ta rao giảng Phúc-âm cho thế gian và phục vụ thế gian như thể chúng ta đang phục vụ Chúa Jêsus. Chúng ta, những người đã được cứu trước, nên phục vụ những người đến sau mình. Để dạy điều này, Chúa Jêsus đã rửa chân cho các môn đồ. Ngoài ra, bằng cách rửa chân cho Phi-e-rơ, Ngài đã cho chúng ta thấy rằng Ngài là Cứu Chúa hoàn hảo để rồi chúng ta không bao giờ bị ma quỷ lừa dối thêm lần nào nữa.
Tất cả quý vị có thể được cứu bằng cách tin vào Phúc-âm của sự tha tội, của Nước và Thánh-linh. Chúa Jêsus đã tẩy sạch mọi tội lỗi của chúng ta bằng phép báp-têm, sự đóng đinh, và sự sống lại. Chỉ những ai tin vào Phúc-âm của Ngài mới có thể được cứu ra khỏi mọi tội lỗi của thế gian đời đời.
 
 
Hãy Có Đức Tin Nơi Phúc-âm Tẩy sạch Mọi Tội Lỗi Hằng Ngày Của Chúng Ta 
 
Chúng ta có thể cắt đứt sự phỉnh gạt của ma quỷ bằng cách tin vào Phúc-âm của sự tha tội, những lời của Nước và Thánh-linh. Mọi người dễ dàng bị ma quỷ lừa dối và ma quỷ tiếp tục thì thầm vào tai họ. Nhận biết được rằng xác thịt của con người không ngừng phạm tội trên thế gian, làm sao họ có thể vô tội được?  Tất cả mọi người đều là tội nhân.
Tuy nhiên, chúng ta biết câu trả lời. “Biết được rằng Chúa Jêsus đã cất đi mọi tội lỗi của xác thịt bằng phép báp-têm của Ngài, làm sao một tín đồ có thể có tội được? Chúa Jêsus đã trả đầy đủ mọi tiền công của tội lỗi, vậy chúng ta còn phải trả tiền công gì nữa không?”
Nếu chúng ta không tin vào Phúc-âm của Nước và Thánh-linh, thì những lời nói của ma quỷ có vẻ như rất hợp lý. Nhưng, nếu chúng ta có Phúc-âm về phía mình thì chúng ta có thể có được đức tin vững vàng nơi lẽ thật của Lời Đức Chúa Trời. 
Chúng ta phải có đức tin nơi Phúc-âm của sự tái sanh bởi Nước và Huyết. Đức tin thật là tin vào Phúc-âm của phép báp-têm của Chúa Jêsus, dòng huyết của Ngài trên Thập-tự-giá, sự chết và sự sống lại của Ngài.
Quý vị đã bao giờ nhìn thấy một bức tranh của mô hình đền tạm chưa? Đó là một ngôi lều nhỏ. Ngôi lều được chia thành 2 phần, phần bên ngoài là nơi thánh và phần bên trong là nơi Chí Thánh, nơi mà nắp thi ân được đặt ở đó.
Có tổng cộng 60 cây trụ trong hành lang bên ngoài của đền tạm, và đền tạm có 48 tấm ván. Chúng ta phải hình dung đền tạm trong tâm trí mình để hiểu ý nghĩa về những lời phán của Đức Chúa Trời.
 
 
Cổng Hành Lang Đền Tạm Được Làm Bằng Gì?
 
Cổng hành lang đền tạm  được làm bằng gì?
Một bức màn bằng vải gai đậu mịn, 
chỉ xanh, tím, đỏ sặm

Cổng hành lang đền tạm được mô tả trong Xuất Ê-díp-tô Ký 27:16: “Còn cửa hành lang có một bức màn dài hai chục thước bằng vải gai đậu mịn, chỉ xanh, tím, đỏ sặm, có thêu, cùng bốn cây trụ và bốn lỗ trụ.” Các vật liệu được sử dụng cho cổng hành lang đền tạm là vải gai đậu mịn, chỉ xanh, tím, đỏ sặm. Nó được dệt một cách cầu kỳ và rất sặc sỡ.
Đức Chúa Trời đã lệnh cho Môi-se dệt cổng sặc sỡ bằng sợi chỉ xanh, tím, đỏ sặm để mọi người dễ tìm lối vào. Cửa được dệt bằng sợi chỉ xanh, tím, đỏ sặm và vải gai đậu mịn được treo trên 4 cây trụ.
Bốn vật liệu này tượng trưng cho kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời, nhờ đó, Ngài sẽ cứu tất cả những ai tin vào Con Ngài, thông qua phép báp-têm và dòng huyết của Chúa Jêsus, và tin nơi Đức Chúa Trời của Ngài.
Mỗi vật liệu được sử dụng để xây dựng đền tạm có một ý nghĩa đặc biệt và nó đại diện cho Lời của Đức Chúa Trời cũng như kế hoạch của Ngài để cứu nhân loại thông qua Chúa Jêsus.
Bây giờ, có bao nhiêu vật liệu khác nhau được sử dụng cho cửa hành lang đền tạm? Bốn vật liệu được sử dụng; chỉ xanh, tím, đỏ sặm, và vải gai đậu mịn. Bốn vật liệu này rất có ý nghĩa trong việc giúp chúng ta củng cố đức tin của mình nơi Phúc-âm của sự tái sanh. Nếu nó không quan trọng thì thông tin này sẽ không được ghi chép trong Kinh Thánh một cách chi tiết như vậy.
Tất cả các vật liệu được sử dụng cho cửa hành lang đền tạm đều ngụ ý những ý nghĩa quan trọng cho sự cứu rỗi của chúng ta. Do đó, Đức Chúa Trời đã mặc khải những điều này cho Môi-se và bảo ông hãy làm chính xác như những gì mình đã được phán bảo.
 
 
Chỉ Xanh, Tím, Đỏ Sặm Mang Ý Nghĩa Gì Trong Phúc-âm Của Đức Chúa Trời?
 
Tất cả những vật liệu dùng cho đền tạm tượng trưng cho điều gì?
Sự cứu rỗi của Chúa Jêsus thông qua  phép báp-têm và dòng huyết của Ngài

Bên trong đền tạm, chỉ xanh, tím, đỏ sặm và vải gai đậu mịn đã được dùng một lần nữa cho bức màn treo lên giữa nơi thánh và nơi Chí Thánh. Những vật liệu tương tự được dùng cho áo choàng của Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm, người có thể bước vào nơi Chí Thánh mỗi năm một lần.
Chỉ xanh tượng trưng cho phép báp-têm của Chúa Jêsus. Trong 1 Phi-e-rơ 3:21 nói rằng: “Phép báp-têm bây giờ bèn là ảnh tượng của sự ấy để cứu anh em.” Phi-e-rơ đã xác nhận phép báp-têm của Chúa Jêsus, qua đó Ngài đã gánh lấy mọi tội lỗi của thế gian trong câu này, như ảnh tượng của sự cứu rỗi chuộc tội. Tất cả mọi tội lỗi của chúng ta đều đã được chuyển cho Chúa Jêsus thông qua phép báp-têm của Ngài. Do đó, chỉ xanh, phép báp-têm của Chúa Jêsus, là phần thiết yếu nhất của Lời cứu rỗi.
Chỉ màu đỏ sặm tượng trưng cho huyết của Chúa Jêsus, và chỉ màu tím tượng trưng cho Thần Tánh của Ngài—địa vị của Chúa Jêsus là Vua và là Đức Chúa Trời. 3 màu của sợi chỉ là cần thiết cho đức tin của chúng ta nơi Chúa Jêsus và sự cứu rỗi của Ngài.
Bộ áo bên ngoài tuyệt đẹp mà Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm mặc được gọi là ê-phót, và áo choàng của ê-phót cũng đều là màu tím. Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm đội một cái mũ trên đầu, trên đó có một tấm thẻ bằng vàng ròng được khắc: ‘Thánh cho Đức Giê-hô-va’. Tấm thẻ cũng được buộc chặt vào cái mũ bằng một sợi dây màu tím.
 
 
Sợi Chỉ Xanh Đại Diện Cho Lẽ Thật 
 
Chỉ xanh tượng trưng cho điều gì?
Phép báp-têm của Chúa Jêsus

Tôi đã tìm kiếm ý nghĩa của chỉ xanh trong Kinh Thánh. Kinh Thánh nói gì về màu xanh? Chúng ta phải hiểu được sợi chỉ xanh trong số những sợi chỉ xanh, tím, và đỏ sặm.
Chỉ xanh tượng trưng cho ‘nước’, tức là phép báp-têm của Chúa Jêsus. Đức Chúa Jêsus Christ đã chịu Báp-têm bởi Giăng để nhận lấy mọi tội lỗi của thế gian (Ma-thi-ơ 3:15).
Nếu Chúa Jêsus không cất đi hết thảy mọi tội lỗi của thế gian bằng phép báp-têm của Ngài thì chúng ta không thể nào nên thánh trước mặt Đức Chúa Trời. Do đó, Đức Chúa Jêsus Christ đã phải đến thế gian này và chịu Báp-têm bởi Giăng Báp-tít trên sông Giô-đanh để cất lấy mọi tội lỗi của thế gian.
Lý do phải có chỉ xanh trên cửa hành lang đền tạm đó là vì chúng ta không thể nên thánh nếu không có phép báp-têm của Chúa Jêsus.
Chỉ đỏ sặm tượng trưng cho dòng huyết của Ngài, sự chết của Chúa Jêsus. Chỉ tím nói đến Thần Tánh của Chúa Jêsus, theo đó địa vị của Chúa Jêsus là “Đấng Chủ tể có một, là Vua của mọi vua, Chúa của mọi chúa” (1 Ti-mô-thê 6:15). 
Lẽ thật đó là chỉ đỏ sặm tượng trưng cho huyết Chúa Jêsus, Đấng đã đổ huyết trên Thập-tự-giá để trả tiền công của tội lỗi cho cả nhân loại. Đức Chúa Jêsus Christ đã đến thế gian này trong xác thịt để gánh lấy mọi tội lỗi của nhân loại lên chính mình Ngài thông qua phép báp-têm, và đã trả hết mọi tiền công của tội lỗi bằng cách hy sinh chính mình Ngài trên Thập-tự-giá. Phép báp-têm và dòng huyết của Chúa Jêsus là Phúc-âm thật của sự tha tội đã được tiên tri thông qua màu của sợi chỉ được sử dụng cho đền tạm trong Cựu Ước.
Các cây trụ của đền tạm được làm bằng gỗ keo, các lỗ trụ bằng đồng, và các lỗ trụ đồng được phủ bằng bạc.
Tất cả mọi tội nhân đều bị đoán xét vì cớ tội lỗi của họ bởi vì tiền công của tội lỗi là sự chết. Trước khi một người nào đó được Đức Chúa Trời ban phước để có được một đời sống mới, người đó phải dâng một của lễ cho tội lỗi mình vào thời Cựu Ước.
Tuy nhiên, phép báp-têm của Chúa Jêsus trong Tân Ước, được thể hiện bằng chỉ xanh của đền tạm, đã cất lấy mọi tội lỗi của chúng ta. Chúa Jêsus đã mang lấy tội lỗi của chúng ta lên Thập-tự-giá, đổ huyết và chịu đoán xét cho chúng ta và khi làm như vậy, Ngài đã cứu hết thảy chúng ta, những người có đức tin nơi Phúc-âm của sự tha tội. Ngài là Vua của muôn vua và là Đức Chúa Trời Thánh Khiết.
Hỡi các Cơ-đốc-nhân yêu dấu, phép báp-têm của Chúa Jêsus là sự cứu rỗi của Ngài, Đấng đã cứu chúng ta bằng cách cất đi mọi tội lỗi của chúng ta. Chúa Jêsus, Đức Chúa Trời, đã xuống thế gian trong xác thịt (chỉ tím); Ngài đã chịu Báp-têm để gánh lấy mọi tội lỗi của thế gian (chỉ xanh); Ngài đã bị đóng đinh và đổ huyết trên Thập-tự-giá để chấp nhận sự xét đoán thế cho chúng ta (chỉ đỏ sặm). Phép báp-têm của Chúa Jêsus dạy cho chúng ta một cách rõ ràng rằng Ngài đã trở thành Cứu Chúa thật cho cả nhân loại.
Chúng ta cũng có thể thấy điều đó trong màu sắc được dùng cho cổng đền tạm.Thêu tấm vải cổng bằng chỉ xanh, tím, đỏ sặm bằng vải gai đậu mịn là để nói rõ lẽ thật về sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời cho chúng ta. Vải gai đậu mịn ở đây có nghĩa là Ngài đã cứu mọi người chúng ta ra khỏi tội lỗi của mình mà không hề có bất cứ ngoại lệ nào. Đó là điều tuyệt đối cần thiết cho sự cứu rỗi chuộc tội.
Chúng ta có thể thấy từ những vật liệu tương tự được dùng cho cổng đền tạm mà Đức Chúa Jêsus Christ đã không cứu chúng ta, các tội nhân, một cách bừa bãi, không có kế hoạch. Chính Ngài đã vâng phục theo kế hoạch chi tiết của Đức Chúa Trời một cách cẩn thận, đã chịu Báp-têm, bị đóng đinh và sống lại từ cõi chết để hoàn thành sự cứu rỗi cho nhân loại một cách trọn vẹn. Bằng chỉ xanh, tím, đỏ sặm, các vật liệu của Phúc-âm tha tội, Chúa Jêsus đã cứu tất cả những ai tin vào sự cứu rỗi của Ngài
 
 
Chậu Đồng Của Cựu Ước Là Hình Bóng Của Phép báp-têm Trong Tân Ước 
 
Tại sao các thầy tế lễ rửa tay và chân mình trước khi họ bước vào nơi thánh?
Bởi vì họ phải đứng trước mặt Đức Chúa Trời  mà không có bất cứ tội lỗi nào.

Cái chậu cũng được làm bằng đồng. Đồng tượng trưng cho sự đoán xét mà Chúa Jêsus đã chịu vì chúng ta. Nước tượng trưng cho lời của Phúc-âm, cho chúng ta biết rằng tất cả những điều gian ác của chúng ta đều đã được tẩy sạch.
Điều đó cho chúng ta thấy việc thanh tẩy những tội lỗi hằng ngày đã được thực hiện. Những tội lỗi hằng ngày của cả nhân loại có thể được tẩy sạch thông qua đức tin nơi những lời của phép báp-têm của Chúa Jêsus.
Bàn thờ của lễ thiêu tượng trưng cho sự phán xét. Nước của Chúa Jêsus, tức màu xanh, là Phúc-âm của sự chuộc tội, nói cách khác, là phép báp-têm của Chúa Jêsus bởi Giăng Báp-tít (Ma-thi-ơ 3:15, 1 Giăng 5:5-10). Đó là lời chứng cho Phúc-âm của sự cứu rỗi thông qua sự chuộc tội. 
Trong 1 Giăng chương 5 có chép: “và sự thắng hơn thế gian, ấy là đức tin của chúng ta. Vì có ba làm chứng: Đức Thánh Linh, nước và huyết; ba ấy hiệp một.” Ngài cũng phán với chúng ta rằng ai tin vào Con Đức Chúa Trời thì có bằng chứng của Nước, Huyết, và Thánh-linh trong người đó.
Đức Chúa Trời đã làm cho chúng ta được nên thánh thông qua đức tin nơi Phúc-âm chuộc tội và bước vào đền tạm. Do đó, giờ đây chúng ta có thể sống trong đức tin, được nuôi dưỡng bởi lời của Đức Chúa Trời, được Ngài ban phước, và sống đời sống của những người công chính. Trở thành dân sự của Đức Chúa Trời có nghĩa là được cứu thông qua đức tin nơi Phúc-âm chuộc tội và sống trong đền tạm.
Ngày nay nhiều người nói rằng chỉ tin mà không nghĩ về ý nghĩa của chỉ xanh, tím, đỏ sặm của cổng đền tạm là đủ rồi. Nếu một người tin vào Chúa Jêsus mà không biết về những điều này, thì đức tin của họ không đúng bởi vì vẫn còn tội lỗi trong lòng họ. Một người như vậy vẫn có tội trong lòng mình bởi vì họ không tin vào lẽ thật của sự tái sanh thông qua Phúc-âm của sự chuộc tội, của Nước, Huyết, và Thánh-linh.
Nếu một người được yêu cầu đánh giá một ai đó mà mình hầu như không biết đến, và nếu để làm hài lòng người nghe thì người đó nói rằng: “Vâng, tôi tin tưởng người này. Tất nhiên, tôi chưa bao giờ gặp anh ta, nhưng tôi tin anh ta.” Quý vị có nghĩ người nghe sẽ hài lòng khi nghe điều đó không? Có thể một vài người trong số quý vị cư xử như vậy theo các việc làm của con người, nhưng đây không phải là loại niềm tin mà Đức Chúa Trời muốn từ chúng ta.
Đức Chúa Trời muốn chúng ta tin vào Phúc-âm của sự tha tội, sự cứu rỗi của Chúa Jêsus thông qua chỉ xanh (phép báp-têm của Chúa Jêsus), tím (Thần Thánh của Chúa Jêsus), và đỏ sặm (huyết của Chúa Jêsus). Trước khi có đức tin nơi Chúa Jêsus thì chúng ta nên biết Ngài đã cứu chúng ta ra khỏi mọi tội lỗi như thế nào.
Khi chúng ta tin nơi Chúa Jêsus, chúng ta nên biết cách mà Ngài đã cứu chúng ta ra khỏi mọi tội lỗi của mình thông qua Nước (phép báp-têm của Chúa Jêsus), Huyết (sự chết của Ngài), và Thánh-linh (Chúa Jêsus là Đức Chúa Trời)
Khi chúng ta thực sự hiểu, chúng ta có thể kinh nghiệm được đức tin thật và trọn vẹn. Đức tin của chúng ta không bao giờ có thể được trọn vẹn nếu không biết lẽ thật này. Đức tin thật chỉ đến khi hiểu được lời chứng của sự cứu rỗi của Chúa Jêsus, Phúc-âm của sự tha tội, và Chúa Jêsus là Cứu Chúa thật của nhân loại.
Vậy thì đức tin tạo nên một sự nhạo báng về Chúa Jêsus sẽ như thế nào? Chúng ta hãy cùng xem.
 
 
Đức Tin Tạo Nên Một Sự Nhạo Báng Về Chúa Jêsus  
 
Điều cần thiết nhất đối với đức tin là gì?
Sự hiểu biết chính xác về phép báp-têm của Chúa Jêsus

Quý vị phải nhận ra rằng việc tin Chúa Jêsus một cách tùy tiện là tạo nên một sự nhạo báng Ngài. Nếu quý vị nghĩ: “Tôi thấy khó tin, nhưng vì Ngài là Đức Chúa Trời và là Con Đức Chúa Trời, nên tôi sẽ phải tin vào Ngài dù thế nào đi nữa”, thì quý vị đang tạo ra một sự nhạo báng Chúa Jêsus. Nếu quý vị thực sự muốn được tái sanh, quý vị phải tin vào phép báp-têm và dòng huyết của Chúa Jêsus, Phúc-âm của sự chuộc tội.
Tin Chúa Jêsus mà không biết Phúc-âm của sự chuộc tội thì còn tệ hơn là không tin Chúa Jêsus. Chỉ rao giảng Phúc-âm về dòng huyết của Chúa Jêsus là làm việc vô ích mà không nhận biết lẽ thật. 
Chúa Jêsus không muốn bất cứ ai đi khắp nơi rao giảng về việc tin Ngài một cách tùy tiện, hoặc là có đức tin nơi Ngài mà không có lý do. Ngài muốn chúng ta tin Ngài thông qua việc nhận biết Phúc-âm của sự chuộc tội.
Khi chúng ta tin Chúa Jêsus, chúng ta phải thừa nhận rằng Phúc-âm của sự chuộc tội là phép báp-têm và dòng huyết của Chúa Jêsus. Khi chúng ta tin Chúa Jêsus, chúng ta phải hiểu Phúc-âm của sự chuộc tội thông qua Lời Ngài và nhận biết cách mà Ngài đã tẩy sạch hết mọi tội lỗi của chúng ta một cách cụ thể.
Chúng ta cũng phải biết chỉ xanh, tím, đỏ sặm trên cửa đền tạm ngụ ý điều gì. Rồi chúng ta có thể có đức tin đúng tồn tại đời đời.
 
 
Chúng Ta Không Bao Giờ Có Thể Được Tái Sanh Mà Không Tin Vào Chúa Jêsus, Sự Hiểu Rõ Về Chỉ Xanh, Tím, Đỏ Sặm.
 
Các thầy tế lễ đã làm gì trước khi bước vào nơi thánh?
Họ rửa tay và chân mình bằng nước nơi chậu đồng.

Chúa Jêsus của chúng ta đã cứu chúng ta. Chúng ta không thể không ngợi khen Chúa khi chúng ta thấy Ngài đã cứu chúng ta một cách trọn vẹn như thế nào. Chúng ta nên nhìn vào đền tạm. Ngài đã ban cho chúng ta những lời của Phúc-âm chuộc tội thông qua chỉ xanh, tím, đỏ sặm của đền tạm và đã cứu chúng ta bởi những điều đó. Chúng ta cảm tạ và ngợi khen Chúa.
Tội nhân không thể bước vào nơi thánh mà không trải qua một sự đoán xét kinh khiếp. Làm sao một người có thể bước vào nơi thánh mà không bị đoán xét vì cớ tội lỗi mình? Điều này là không thể xảy ra. Nếu một người như vậy bước vào nơi cấm, người đó sẽ bị giết ngay lập tức. Đó sẽ là một sự nguyền rủa khủng khiếp. Một tội nhân không bao giờ có thể bước vào nơi thánh và mong được sống.
Chúa của chúng ta đã cứu chúng ta thông qua bí mật ẩn giấu nơi cổng đền tạm. Bằng chỉ xanh, tím, đỏ sặm, và vải gai đậu mịn, Ngài đã cứu chúng ta. Ngài phán với chúng ta bí mật về sự cứu rỗi của Ngài thông qua những điều này.
Có phải quý vị và tôi đã được cứu bằng cách đó hay không? Nếu chúng ta không tin vào những lời của chỉ xanh, tím, đỏ sặm thì không thể có sự cứu rỗi thông qua Phúc-âm chuộc tội. Màu xanh không đại diện cho Đức Chúa Trời; nó không tượng trưng cho điều gì khác ngoài phép báp-têm của Chúa Jêsus. Đó là phép báp-têm của Chúa Jêsus, Đấng đã cất đi mọi tội lỗi của chúng ta.
Một người không tin vào chỉ xanh có thể bước vào đến tận bàn thờ của lễ thiêu. Tuy nhiên, người đó không thể bước vào nơi thánh có Đức Chúa Trời ngự trị.
Do đó, trước khi chúng ta bước vào cổng đền tạm, chúng ta phải tin vào chỉ xanh (phép báp-têm của Chúa Jêsus), chỉ đỏ sặm (dòng huyết của Ngài trên Thập-tự-giá), và chỉ màu tím (Chúa Jêsus là Đức Chúa Trời và là Con Đức Chúa Trời). Chỉ khi chúng ta tin thì chúng ta mới được Đức Chúa Trời chấp thuận và cho phép đi qua bức màn của nơi Chí Thánh.
Một số người bước vào cổng hành lang bên ngoài đền tạm và nghĩ rằng họ đã ở trong. Nhưng đây không phải là sự cứu rỗi. Chúng ta phải đi bao xa để được cứu? Chúng ta phải có khả năng bước vào nơi Chí Thánh.
Để bước vào nơi Chí Thánh, chúng ta phải đi qua cái chậu đồng. Chậu đồng tượng trưng cho phép báp-têm của Chúa Jêsus, và chúng ta phải tẩy sạch mọi tội lỗi hằng ngày của mình bằng phép báp-têm của Chúa Jêsus và nên thánh để bước vào nơi thánh.
Trong Cựu Ước, các thầy tế lễ phải rửa mình trước khi họ bước vào, và trong Tân Ước, Chúa Jêsus đã rửa chân cho các môn đồ của Ngài để tượng trưng cho việc tẩy sạch những sự vi phạm cả đời của họ.
Luật pháp của Đức Chúa Trời nói rằng: “Vì tiền công của tội lỗi là sự chết; nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta” (Rô-ma 6:23). Đức Chúa Trời đoán xét tội lỗi của con người mà không có ngoại lệ, nhưng Ngài đã chuyển giao chúng cho Con Ngài và đoán xét Con ấy thay thế. Đây là tình yêu của Đức Chúa Trời, là sự cứu rỗi của Ngài. Sự cứu rỗi thật được đạt đến chỉ khi chúng ta tin vào Phúc-âm chuộc tội chứa đựng phép báp-têm, huyết, sự chết, và sự sống lại của Chúa Jêsus.
 
 
Để Được Tái Sanh, Người Ta Không Bao Giờ Nên Khinh Thường Lẽ Thật Kinh Thánh, Phúc-âm Của Sự Chuộc Tội 
 
Điều duy nhất còn sót lại để chúng ta làm là gì?
Đó là tin vào Phúc-âm, những lời được chép thành văn của Đức Chúa Trời.

Tôi không bao giờ miệt thị người khác. Khi ai đó nói về một điều gì đó mà tôi không quen, tôi lịch sự yêu cầu họ giải thích điều đó cho mình. Nhưng khi tôi hỏi xung quanh về những điều ngụ ý của đền tạm, không ai có thể nói cho tôi biết.
Vậy tôi có thể làm gì? Tôi phải quay trở lại với Kinh Thánh. Trong Kinh Thánh, đền tạm được nói đến ở đâu? Nó được mô tả một cách chi tiết trong Xuất Ê-díp-tô Ký. Nếu một người cẩn thận đọc Sách này, họ có thể hiểu được ý nghĩa của nó thông qua những lời được chép thành văn của Đức Chúa Trời.
Các bạn thân mến, các bạn không thể được cứu bởi việc tin Chúa Jêsus một cách liều lĩnh. Các bạn không thể được tái sanh chỉ bởi việc thường xuyên đi nhà thờ. Chúng ta biết những gì Chúa Jêsus đã phán với Ni-cô-đem. “Quả thật, quả thật, ta nói cùng ngươi, nếu một người chẳng nhờ nước và Thánh Linh mà sanh, thì không được vào nước Đức Chúa Trời … Ngươi là giáo sư của dân Y-sơ-ra-ên, mà không hiểu biết những điều đó sao?” (Giăng 3:5, 10) 
Tất cả những ai tin Chúa Jêsus đều phải tin vào chỉ xanh (là mọi tội lỗi của thế gian đều đã được chuyển giao cho Chúa Jêsus khi Ngài chịu Báp-têm), chỉ đỏ sặm (là sự chết của Chúa Jêsus vì mọi tội lỗi của chúng ta), và chỉ tím (là Chúa Jêsus là Cứu Chúa, Đức Chúa Trời, và Con Đức Chúa Trời).
Chúng ta phải tin rằng Chúa Jêsus là Cứu Chúa của mọi tội nhân trên thế gian. Nếu không có đức tin này thì một người không bao giờ có thể được tái sanh, và cũng không thể bước vào nơi thánh của Nước Đức Chúa Trời. Một người thậm chí không thể sống một cách trung tín trên thế gian này nếu không có đức tin đó.
Sẽ thật dễ dàng nếu một người có thể được cứu chỉ bởi việc có đức tin nơi Chúa Jêsus phải không? —Đúng— “♫Bạn đã được cứu. Tôi đã được cứu. Tất cả chúng ta đều đã được cứu.♫” Thật tuyệt vời làm sao! Nhưng có rất nhiều người tin Chúa Jêsus mà không thực sự được tái sanh. 
Chúng ta phải biết lẽ thật trong Kinh Thánh cũng như có đức tin nơi Chúa Jêsus. Chúng ta phải hiểu Phúc-âm của sự tha tội trong Kinh Thánh và ý nghĩa của chỉ xanh, tím, đỏ sặm để bước vào nơi thánh và ở cùng với Đức Chúa Trời trong vương quốc đức tin. Bên trong đền tạm của đức tin, chúng ta có thể sống hạnh phúc cho đến khi Chúa Jêsus trở lại để đem chúng ta về Nước của Ngài. Chúng ta tin Chúa Jêsus đúng cách là điều cần thiết.
 
Phúc-âm Ban Đầu Sinh Ra Sự Thánh Hóa Bởi Chỉ xanh 
Điều kiện không thể thiếu đối với sự cứu rỗi 
 bên cạnh Thập-tự-giá của Chúa Jêsus là gì?
Phép báp-têm của Chúa Jêsus

Mọi người có xu hướng nghĩ rằng họ có thể sống một cách hoàn hảo mà không gây ra bất cứ sai lầm nào. Tuy nhiên, họ càng cố gắng làm điều lành thì họ càng sớm nhận ra những sự thiếu sót của mình. Con người là bất toàn, nên họ không thể không phạm tội. Tuy nhiên, bởi vì Chúa Jêsus đã cứu chúng ta bởi chỉ xanh, tím, đỏ sặm, là Phúc-âm của sự chuộc tội, chúng ta có thể được thánh hóa và bước vào nơi thánh của Đức Chúa Trời.
Nếu Đức Chúa Trời không cứu chúng ta bởi chỉ xanh, tím, đỏ sặm thì tự bản thân chúng ta sẽ không bao giờ có thể bước vào nơi thánh. Nguyên nhân của điều này là gì? Nếu chỉ có những người sống một cách hoàn hảo bởi xác thịt của họ mới có thể bước vào nơi thánh thì sẽ không một ai có đủ tư cách. Khi một người tin Chúa Jêsus mà không biết về Phúc-âm thật thì người ta chỉ gia thêm tội lỗi trong lòng mình mà thôi.
Chúa Jêsus đã cứu chúng ta bởi sự cứu rỗi được lên kế hoạch một cách cẩn trọng của Ngài; sự cứu rỗi của chỉ xanh, tím, đỏ sặm và vải gai đậu mịn. Ngài đã tẩy sạch mọi tội lỗi của chúng ta. Quý vị có tin vào điều này không? —Có— Quý vị có lẽ thật của Phúc-âm tha tội trong lòng mình và làm chứng về nó hay không? —Có—
Chỉ khi quý vị làm chứng cho Phúc-âm thì quý vị mới có thể đeo trên trán mình tấm thẻ bằng vàng ‘Thánh cho Đức Giê-hô-va’ và dự phần vào ‘chức thầy tế lễ nhà vua’ (1 Phi-e-rơ 2:9). Chỉ khi đó quý vị mới có thể đứng trước mọi người và nói với họ rằng quý vị là một người đầy tớ của Đức Chúa Trời, làm việc như một thầy tế lễ nhà vua. 
Cái mũ của Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm có một tấm thẻ bằng vàng và tấm thẻ được buộc bằng sợi dây màu xanh. Tại sao lại là màu xanh? Bởi vì Chúa Jêsus đã cứu chúng ta bởi Phúc-âm của sự tha tội, đã gánh lấy hết thảy tội lỗi của chúng ta và khiến cho chúng ta trở nên vô tội thông qua phép báp-têm của Ngài. Phép báp-têm trong Tân Ước tương đương với việc đặt tay trong Cựu Ước.
Dù cho chúng ta có tin Chúa Jêsus một cách sốt sắng và trung tín như thế nào, nhưng chúng ta sẽ không thể kiếm được tấm thẻ bằng vàng ghi ‘Thánh cho Đức Giê-hô-va’ nếu không có những lời mầu nhiệm của chỉ xanh, tím và đỏ sặm.
Chúng ta trở nên công chính như thế nào? Trong Ma-thi-ơ 3:15 chép rằng: “Vì chúng ta nên làm cho trọn mọi việc công bình như vậy.” Chúa Jêsus đã chịu Báp-têm và đã cứu chúng ta ra khỏi mọi tội lỗi của thế gian. Thông qua phép báp-têm của Ngài, Ngài đã cất đi mọi tội lỗi của chúng ta, và chúng ta, các tín đồ, đã trở thành những người công chính. 
Làm sao chúng ta có thể nói rằng mình vô tội nếu không có phép báp-têm của Chúa Jêsus? Ngay cả khi chúng ta đã tin Chúa Jêsus và khóc lóc, nghĩ đến sự chết của Ngài trên Thập-tự-giá, thì tất cả những giọt nước mắt trên thế gian này cũng không thể nào tẩy sạch hết mọi tội lỗi của chúng ta được. Không. Bất kể chúng ta có khóc nhiều và ăn năn bao nhiêu đi chăng nữa thì những tội lỗi của chúng ta cũng vẫn tồn tại bên trong con người của chúng ta.
‘Thánh cho Đức Giê-hô-va.’ Vì Ngài đã cất đi mọi tội lỗi của chúng ta bằng phép báp-têm và dòng huyết của Ngài, nên Chúa cho phép tất cả tội lỗi của chúng ta, các tội nhân, được chuyển qua cho Chúa Jêsus, và bởi vì lời của sự cứu rỗi được ghi chép trong Kinh Thánh mà chúng ta đã trở nên công chính nhờ đức tin của mình, bất kể tất cả mọi sự gian ác và yếu đuối của chúng ta.
Do đó, giờ đây chúng ta có thể đứng trước mặt Đức Chúa Trời. Giờ đây chúng ta có thể sống như người công chính và rao giảng Phúc-âm cho thế giới. “♪Bạn đã được cứu. Tôi đã được cứu. Tất cả chúng ta đều đã được cứu.♪” Chúng ta đã được cứu theo kế hoạch đầy thương xót của Đức Chúa Trời.
Không có lời của Phúc-âm chuộc tội trong lòng quý vị thì không có sự cứu rỗi, bất kể quý vị có cố gắng đến dường nào. Tương tự như một bài hát nổi tiếng của Hàn Quốc về tình yêu không được đáp lại. “♫Ôi, tim tôi đập rất nhanh không lý do bất cứ khi nào tôi nhìn thấy cô ấy, mỗi khi tôi ở gần cô ấy. Hẳn là tôi đang yêu đơn phương.♫” Tim tôi đập nhanh chứ không phải tim cô ấy. Tình yêu của tôi không bao giờ được đáp lại. Thật không may, rất nhiều Cơ-đốc-nhân vẫn có một tình yêu đơn phương đối với Đức Chúa Trời.
Mọi người có xu hướng nghĩ rằng sự cứu rỗi đến bằng nhiều cách đối với nhiều người khác nhau. Họ hỏi rằng: “Tại sao điều đó chỉ đến bởi Phúc-âm của phép báp-têm?” Nhưng nếu không phải là Phúc-âm về phép báp-têm của Chúa Jêsus thì đó không bao giờ có thể là sự cứu rỗi trọn vẹn được. Đó là cách duy nhất mà chúng ta có thể trở nên công chính trước mặt Đức Chúa Trời bởi vì đó là cách duy nhất chúng ta có thể hoàn toàn tẩy sạch mọi tội lỗi của mình.
 
Sự Cứu Rỗi Của Chỉ Xanh Mà Chúa Jêsus Đã Ban Cho Chúng Ta Là Gì? 
Điều gì đã làm cho chúng ta
 trở nên người công chính?
Phúc-âm của chỉ xanh, tím, và đỏ sặm

Sự cứu rỗi thông qua Phúc-âm của chỉ xanh, tím và đỏ sặm là sự ban cho của Đức Chúa Trời đối với cả nhân loại. Món quà này đã cho phép chúng ta bước vào đền thánh và sống trong bình an. Nó đã khiến cho chúng ta trở nên người công chính, cho phép chúng ta sống trong hội thánh và được Kinh Thánh huấn luyện thông qua hội thánh.
Bất cứ khi nào chúng ta đến trước Đức Chúa Trời để cầu nguyện, thì Phúc-âm ban phước cho chúng ta với tình yêu thương của Ngài. Đây là lý do tại sao sự cứu rỗi là rất quý báu đối với chúng ta. Chúa Jêsus bảo chúng ta hãy xây một ngôi nhà ‘trên nền đá’. Đá là Phúc-âm của phép báp-têm của Ngài. Hết thảy chúng ta nên được cứu, sống với sự cứu rỗi, lên Thiên Đàng, có được sự sống đời đời, và trở nên con cái của Đức Chúa Trời.
Các bạn thân mến, bởi Phúc-âm của sự chuộc tội mà chúng ta có thể được vào đền thánh bởi đức tin. Bởi sự tẩy sạch mọi tội lỗi mình (phép báp-têm của Chúa Jêsus) và sự phán xét trên Thập-tự-giá mà chúng ta đã được cứu nhờ có đức tin nơi Phúc-âm của phép báp-têm của Chúa Jêsus.
Sự chuộc tội dư dật đối với tất cả tội lỗi của chúng ta, phép báp-têm và dòng huyết của Chúa Jêsus, là Phúc-âm đã tẩy sạch hết mọi tội lỗi của chúng ta. Quý vị có tin điều này không? Phúc-âm thật là Phúc-âm chuộc tội từ trời đã hoàn toàn tẩy sạch hết mọi tội lỗi của chúng ta.
Chúng ta đã được tái sanh nhờ tin vào Phúc-âm chuộc tội. Chúa Jêsus đã ban cho chúng ta Phúc-âm chuộc tội, là Phúc-âm đã tẩy sạch mọi tội hằng ngày của chúng ta và thậm chí là tất cả những tội trong tương lai nữa. Ngợi khen Chúa. Ha-lê-lu-gia!
Phúc-âm của Nước và Thánh-linh (Phúc-âm của Nước và Huyết) là Phúc-âm thật đã được Đức Chúa Jêsus Christ hoàn thành và rao giảng. Quyển sách này được viết để tiết lộ bí mật về Phúc-âm của Chúa Jêsus, Phúc-âm của Nước và Thánh-linh.
Bởi vì nhiều người tin Chúa Jêsus mà không nhận biết lẽ thật trọn vẹn, hiện tại họ chỉ biết khoe khoang về chính bản thân mình là những người theo trào lưu chính thống hoặc là các giáo sĩ tôn giáo của thần học Cơ-đốc trên thế giới (cái gọi là thần học theo triết học); tóm lại, họ sống trong tà giáo và sự hỗn độn. Do đó, chúng ta nên trở về và tin vào Phúc-âm thật. Vẫn chưa quá muộn.
Tôi sẽ đi vào chi tiết hơn trong quyển sách thứ 2 cho những người có thắc mắc về Phúc-âm của việc được tái sanh bởi Nước và Thánh-linh.