Bài giảng

Chủ đề 8: Đức Thánh Linh

[8-19] ( Ma-thi-ơ 27:45-54 ) Phúc âm tốt đẹp xé bức màn trong Đền Thờ

( Ma-thi-ơ 27:45-54 )
“Từ giờ thứ sáu đến giờ thứ chín, khắp cả xứ đều tối tăm mù mịt. Ước chừng giờ thứ chín, Đức Chúa Jêsus kêu tiếng lớn lên rằng: Ê-li, Ê-li, lam-ma sa-bách-ta-ni? nghĩa là: Đức Chúa Trời tôi ơi! Đức Chúa Trời tôi ơi! sao Ngài lìa bỏ tôi? Có mấy người đứng đó, nghe kêu, thì nói rằng: Nó kêu Ê-li. Liền có một người trong bọn họ chạy lấy một miếng bông đá, và thấm đầy dấm, để trên đầu cây sậy mà đưa cho Ngài uống. Nhưng kẻ khác thì lại nói rằng: Hãy để vậy, coi thử có Ê-li đến giải cứu nó chăng. Đức Chúa Jêsus lại kêu lên một tiếng lớn nữa, rồi trút linh hồn. Và nầy, cái màn trong đền thờ, bị xé ra làm hai từ trên chí dưới, đất thì rúng động, đá lớn bể ra, mồ mả mở ra, và nhiều thây của các thánh qua đời được sống lại. Sau khi Đức Chúa Jêsus đã sống lại, các thánh đó ra khỏi mồ mả, đi vào thành thánh, và hiện ra cho nhiều người thấy. Thầy đội và những lính cùng với người canh giữ Đức Chúa Jêsus, thấy đất rúng động và những điều xảy đến, thì sợ hãi lắm, mà nói rằng: Thật người nầy là Con Đức Chúa Trời.”
 
Tại sao bức màn trong Đền Thờ của Đức Chúa Trời bị xé ra khi Đức Chúa Jêsus chết trên Thập-tự-giá?
Vì Nước Đức Chúa Trời đã đến và được mở ra Cho những ai tin vào phép báp-têm và sự đóng đinh của Ngài.
 
Để hiểu rõ lẽ thật của Phúc âm, người ta trước nhất phải biết và hiểu hệ thống tế lễ được thành lập để tha thứ tội lỗi loài người trước Đức Chúa Trời trong Cựu-ước. Bạn phải biết và tin vào lẽ thật sau đây.
Theo của lễ chuộc tội ngày xưa, được chép trong Lê-vi-ký 16, thầy tế lễ thượng phẩm đặt tay của ông ta lên con dê còn sống và chuyển tất cả tội của mọi người trong suốt một năm qua nó. Rồi thay mặt cho dân sự Y-sơ-ra-ên, của lễ chuộc tội bị giết và thầy tế lễ thượng phẩm rảy huyết của nó trên bàn thờ thi ân. Điều này chuộc tất cả tội lỗi của dân Y-sơ-ra-ên. Giống như vậy, chỉ những ai tin vào việc đặt tay, huyết và lời Thầy tế lễ luôn luôn đi vào phòng thứ nhất của đền tạm để thi hành chức vụ. Nhưng trong phần thứ hai, nơi chí thánh thầy tế lễ cả chỉ có thể vào một lần trong một năm, với huyết mà ông ta đã dâng vì chính tội lỗi của ông ta và của dân sự đã phạm bởi sự ngu dốt của họ (Hê-bơ-rơ 9:6-7). Giống như thế, ngay cả thầy tế lễ cả cũng không thể vào nơi chí thánh mà không có huyết của con sinh tế đã được chuẩn bị qua việc đặt tay bởi đức tin.
 
 
Như được đề cập trong Tân-ước, Đức Chúa Jêsus Christ là của lễ chuộc tội cho chúng ta.
 
Trong Tân-ước, chúng ta được dạy rằng một người có thể vào nước Đức Chúa Trời bởi đức tin trong phép báp-têm của Chúa Jêsus và huyết Ngài trên Thập-tự-giá. Bức màn trong đền thờ của Đức Chúa Trời bị xé ra làm hai từ trên xuống dưới khi nào? Khi Đức Chúa Jêsus bị đóng đinh trên Thập-tự-giá sau khi Ngài đến thế gian và chịu phép báp-têm bởi Giăng.
Lý do được ban cho trong việc này là gì? Chúa Jêsus đến thế gian này như là một của tế lễ trong danh hiệu Chiên Con của Đức Chúa Trời, cất tội lỗi của thế gian qua việc chịu báp-têm bởi Giăng và tẩy sạch tất cả tội lỗi của nhân loại khi Ngài chịu đóng đinh. Việc xé bức màn nói lên rằng tất cả tội lỗi đã làm chúng ta chia cách với Đức Chúa Trời đã được cất đi qua phép báp-têm và huyết của Ngài trên thập tự giá.
Chính Chúa Jêsus đã bẻ gãy hàng rào ngăn cách bởi trả một giá cho tội lỗi bằng sự chết. Chúa Jêsus chịu báp-têm và bị đóng đinh để cất tất cả tội lỗi của thế gian. Đó là lý do tại sao bức màn của đền thờ Đức Chúa Trời bị xé ra làm hai. Những thầy tế lễ có thể vào đền tạm với đức tin trong sự đặt tay, ngày nay chúng ta có thề vào Nước Trời nhờ có đức tin trong phép báp-têm và huyết Đức Chúa Jêsus.
Khi Đức Chúa Jêsus bị đóng đinh Ngài kêu một tiếng lớn, “Ê-li, Ê-li, la-ma-sa-bat-ta-mi?” có nghĩa rằng, “Đức Chúa Trời tôi ôi, Đức Chúa Trời tôi ôi, sao Ngài lìa bỏ tôi?” (Ma-thi-ơ 27:46) Cuối cùng khi Ngài cất bỏ linh hồn Ngài nói “mọi việc đã được trọn!” (Giăng 19:30) Chúa Jêsus đã bị Cha Ngài từ bỏ trong chốc lát khi Ngài trên Thập-tự-giá vì Ngài mang tất cả tội lỗi của thế gian từ khi Ngài chịu báp-têm bởi Giăng ở sông Giô-đanh.
Ngài chết vì sự cứu rỗi cho cả nhân loại. Vì báp-têm của Chúa Jêsus và sự chết của Ngài trên Thập-tự-giá, tất cả những ai có đức tin trong Ngài thì đượỉc cứu. Vì chúng ta sanh ra là tội nhân và cuối cùng là sựỉ hủy diệt, Chúa Jêsus chịu báp-têm để cất tội lỗi chúng ta.
Cổng vào Nước Trời được đóng cách vững chắc cho đến khi Chúa Jêsus cất tất cả tội lỗi chúng ta. Khi Chúa Jêsus chịu báp-têm bởi Giăng và chết trên Thập-tự-giá, bức màn trong đền thờ của Đức Chúa Trời bị xé làm hai từ trên xuống dưới vì thế bất cứ ai tin vào Phúc âm đều có thể vào Đền thờ của Đức Chúa Trời trên trời.
Tôi cảm ơn Chúa vì tôi có đức tin trong Nước và Thánh linh. Bây giờ tôi có thể vào Nước Trời qua đức tin của tôi trong Phúc âm mà chính Chúa Jêsus đã thực hiện qua báp-têm và huyết của Ngài. Tôi không thể đạt được sỉự cứu rỗi qua quyền lực, thành tích, và cố gắng của riêng tôi.
Phước hạnh cho chúng ta là đến Nước Trời mà không phải bởi đạt được do sự cầu nguyện, dâng hiến hay lòng mộ đạo. Người ta có thể được cứu khỏi tội chỉ bởi tin vào phép báp-têm của Chúa Jêsus và huyết Ngài trên Thập-tự-giá. Con người có thể vào Nước Trời chỉ bởi đức tin trong Phúc âm. Chúa Jêsus là cái cửa của Thiên đàng. Không có niềm tin nào khác là cần thiết cho những ai tin vào Chúa Jêsus. Cổng vào Thiên đàng thì không được ban cho như thể là sự ban thưởng cho sự cống hiến của con người, những cố gắng thuộc về thế gian, hay những việc lành khác. Việc thật cần thiết cho tín đồ để vào Thiên đàng là đức tin trong Phúc âm của báp-têm của Chúa Jêsus và huyết Ngài trên Thập-tự-giá.
Tin vào Nước (báp-têm của Chúa Jêsus ở sông Giô-đanh) và huyết của Ngài (Thập-tự-giá) sẽ đưa chúng ta vào nước Thiên đàng. Người vẫn còn tội trong lòng mình, ngay cả tin Chúa Jêsus, cần tin vào một điều này: Phúc âm của Nước và Thánh linh. “Các ngươi sẽ biết lẽ thật, và lẽ thật sẽ buông tha các ngươi” (Giăng 8:32).
Chúng ta không bao giờ biết chắc chắn thời điểm chết của chúng ta nhưng Chúa Jêsus biết tất cả. Ngài cũng biết bản tánh tội lỗi của chúng ta. Ngài tẩy sạch mọi tội lỗi chúng ta qua báp-têm và huyết Ngài trên Thập-tự-giá cách nay gần hai ngàn năm.
 
 
Chúng ta phải tin vào Phúc âm tốt đẹp đã xé bức màn trong Đền Thờ của Đức Chúa Trời
 
Cứu-Chúa đã được sanh ra bởi người nữ đồng trinh để cứu nhân loại ra khỏi tội của họ. Qua báp-têm của Ngài lúc Ngài 30 tuổi ở sông Giô-đanh, Chúa Jêsus đã gánh lấy tất cả tội lỗi của thế gian. Tất cả tội lỗi của con người do kết quả của sự yếu đuối và bất toàn của họ đã được tha thứ nhờ Chúa Jêsus. Phép báp-têm và huyết của Ngài là chìa khóa đời đời cho sự cứu rỗi của con người. Chúa Jêsus đã chịu báp-têm và đổ huyết ra trên Thập-tự-giá và bây giờ tất cả những ai có đức tin trong phúc âm này có thể vào Nước Trời
Bức màn của Đền thờ của Đức Chúa Trời bị xé khi Chúa Jêsus trút linh hồn trên Thập-tự-giá. Làm thế nào bức màn trong Đền thờ Đức Chúa Trời bị xé ra làm hai khi Chúa Jêsus chết? Lý do là vì sự cứu rỗi cho nhân loại đã hoàn thành bởi Ngài trong phúc âm.
Trong Cựu-ước, chúng ta học về đền tạm của dân Y-sơ-ra-ên. Họ đặt bàn thờ của lễ thiêu và chậu rửa tội. Ngang qua chậu rửa tội này, là đền tạm và bên trong đền tạm phía sau bức màn họ đặt hòm Giao-ước, là nơi hiện diện và vinh quang của Đức Chúa Trời cư ngụ. Bức màn được dệt cách chắc chắn dầu bốn con ngựa kéo ở 4 góc cũng không thể xé được nó. Ngay cả vua Sô-lô-môn thiết lập lại đền tạm thành Đền thờ, kiểu mẫu căn bản cũng không thay đổi, và bức màn vẫn ở nguyên đó ngăn cản con đường đến nơi Chí Thánh. Tuy nhiên nó bị xé làm đôi từ trên xuống dưới khi Chúa Jêsus đổ huyết ra trên Thập-tự-giá và chết. Điều này làm chứng về sự thật tốt đẹp và hoàn hảo biết bao của Phúc âm đã được hoàn thành bởi báp-têm của Chúa Jêsus và huyết Ngài.    
Đức Chúa Trời ban phước cho loài người bằng sự tha tội và đời sống vĩnh cữu, ôm ấp họ trong Phúc âm. Chúa Jêsus, như của tế lễ, trả tất cả công giá của tội khi Ngài chịu báp-têm bởi Giăng và chết trên Thập-tự-giá. Kinh-thánh chép, “Tiền công của tội lỗi là sự chết” (Rô-ma 6:23). Giống như trong thời kỳ Cựu-ước, con người có thể vào đền thờ của Đức Chúa Trời với huyết của con sinh tế và nhận sự tha tội, bây giờ chúng ta cũng có thể đến với Đức Chúa Trời với của lễ của chúng ta là Chúa Jêsus và được tha mọi quá phạm của mình. Đây là sự thật. Và câu,“Tiền công của tội lỗi là sự chết” bày tỏ cho chúng ta Phúc âm tốt đẹp biết bao!
Con đường đến Thiên đàng là tin vào Phúc âm. Xé bức màn ra làm đôi bày tỏ sự mở cửa Nước Đức Chúa Trời. Khi chúng ta hiểu và tin Phúc âm, chúng ta nói, “Ồ! Chúa Jêsus cất tất cả tội lỗi của tôi. Ồ! Chúa Jêsus trả tất cả công giá của tôi trên Thập-tự-giá!” cửa Thiên đàng sẽ mở ra trước mặt chúng ta. Thiên đàng hiện nay đang mở cho những ai nhận sự cứu chuộc qua đức tin của họ trong báp-têm của Chúa Jêsus và huyết của Ngài. Huyết Chúa Jêsus cứu tội nhân ra khỏi sự chết và phép báp-têm của Ngài là phương cách để cất tất cả tội lỗi của nhân loại.
Đất rung chuyển và đá nứt ra khi Chúa Jêsus trút linh hồn trên Thập-tự-giá. Và rồi, huyết Ngài đã nhỏ xuống và thắm vào trong lòng đất. Khi Chúa Jêsus chết trên Thập-tự-giá, tất cả tội của nhân loại được thanh tẩy, Phúc âm được hoàn tất và tất cả tín đồ có đủ tư cách để vào Thiên Đàng. Điều này rất đúng cho những ai được tái sanh.
Có nhiều học giả tổ chức những nghiên cứu tìm kiếm để khước từ sự tồn tại thật của Chúa Jêsus. Nhưng họ không thể duy trì giả thuyết của họ để chống lại vô số những sự kiện lịch sử về sự tồn tại của Ngài. Trong vòng ho, nhiều người đã tin nhận Phúc âm của báp-têm của Chúa Jêsus và huyết Ngài. Họ nhận thức rằng sự kiện của Chúa Jêsus thì quá thật khó mà từ chối sự hiện diện của Ngài. Họ chấp nhận Chúa Jêsus như Cứu Chúa khi họ đến và tin vào Phúc âm; như sự giáng sanh, phép báp-têm, sự chết, sự sống lại, sự thăng thiên và sự tái lâm của Ngài.  
Chúng ta không là nhân chứng về báp-têm của Chúa Jêsus. Mắt chúng ta không thấy những gì xảy ra 2000 năm trước đây. Tuy nhiên, qua những gì được chép lại, mọi người có thể đến và tiếp xúc với Phúc âm. Chúa Jêsus đã phá bỏ hàng rào ngăn cách giữa con người và Đức Chúa Trời qua phép báp-têm và huyết của Ngài và như thế bức màn của Vương quốc Đức Chúa Trời bị xé làm đôi từ trên xuống dưới.  
Ngày nay mọi người tin vào Phúc âm, được thực hiện bởi báp-têm của Chúa Jêsus và huyết của Ngài, có thể bước vào Thiên đàng. Bạn có đức tin trong báp-têm của Chúa Jêsus và huyết Ngài, đuợc gọi là Phúc âm tốt đẹp, là chìa khoá để vào Thiên đàng không? 
Khi tôi còn là một tội nhân, tôi tin cậy Chúa Jêsus như là Cứu-Chúa của tôi, nhưng không quan tâm đến Phúc âm tốt đẹp. Tuy nhiên, một ngày kia khi tôi đọc về tình yêu vô điều kiện của Ngài dành cho tôi trong Kinh-thánh. Tôi biết rằng Ngài đã chịu báp-têm vì tôi, chết trên Thập-tự-giá vì tôi, và sống lại vì tôi. Chúa Jêsus cứu chúng ta bởi chịu báp-têm trên sông Giô-đanh và bị đóng đinh để trả giá cho tội lỗi bởi vì Ngài yêu chúng ta. Chúng ta có thể vào Nước Trời bởi tin vào Phúc âm tốt đẹp này.    
Đây là sự công bình lớn nhất của Đức Chúa Trời dành cho con người và mở ra một kỹ nguyên mới. Tất cả chức vụ của Ngài – sự giáng sinh, phép báp-têm trên sông Giô-đanh, chết trên Thập-tự-giá, và sống lại – là để cứu chúng ta ra khỏi tất cả tội lỗi. Chúng ta sẽ đến điạ ngục sau khi chết, nhưng Chúa Jêsus đã cứu linh hồn chúng ta ra khỏi địa ngục đời đời và ban cho chúng ta Phúc âm là con đường vào Nước Trời. 
Anh em thân mến, khi Chúa Jêsus chết trên Thập-tự-giá, một người lính đâm hông Ngài với lưởi kiếm, và lập tức huyết và nước chảy ra. Điều này đúng như lời Kinh-thánh. Điều này làm chứng cho Phúc âm thật của báp-têm của Chúa Jêsus và huyết Ngài. 
Bạn có nghĩ rằng đức tin của bạn trong huyết Chúa Jêsus trên Thập-tự-giá thì đủ để giải phóng bạn khỏi tội không? Báp-têm của Chúa Jêsus thì kém quan trọng hơn hay chỉ là sự ngẩu nhiên cho sự cứu rỗi của bạn? Nếu bạn tin như thế, xin hãy ăn năn. Bây giờ chúng ta hãy tin vào Phúc âm của báp-têm của Chúa Jêsus và huyết Ngài và nhận thức rằng đó là lẽ thật của Đức Chúa Trời. 
 
 
Bạn muốn được thanh tẩy tội lỗi của bạn không?
 
Như chúng ta cần trả hết món nợ, chúng ta cần phải có đức tin trong Phúc âm của báp-têm của Chúa Jêsus và huyết Ngài để được sạch tất cả tội lỗi của chúng ta. Chúng ta không phạm tội vô tín trong Phúc âm của báp-têm của Chúa Jêsus và huyết Ngài. Mặc dù chúng ta không trực tiếp chuyển tội của chúng ta qua Chúa Jêsus, người trung gian được gọi là Giăng Báp-tít đã làm điều này cho chúng ta. 
Khi Chúa Jêsus chết trên Thập-tự-giá, vài phần mộ của các Thánh đồ ở Giê-ru-sa-lem mở ra và ba ngày sau Ngài đã sống lại và đi đến Ga-li-lê. Sự kiện kỳ diệu này là thật nhưng có nhiều người đã không tin nó. 
Chúa chúng ta ban Nước Trời cho chúng ta, người công chính, là những người nhận sự tha tội. Chúng ta được cứu và được tái sanh, không phải bởi sức mạnh của thể xác hay của cố gắng tôn giáo, nhưng qua đức tin của chúng ta trong Phúc âm. Phúc âm này không phải là câu chuyện tiểu thuyết. Tất cả tội lỗi trên thế gian đã chuyển qua cho Chúa Jêsus khi Ngài chịu báp-têm. Không có tội lỗi trong Ngài, nhưng Ngài phải chết trên Thập-tự-giá để chuộc mọi tội mà Ngài đã nhận trong báp-têm.
Khi Chúa Jêsus trút linh hồn, đấùt lay động và đá nứt ra. Khi thầy đội và những người của ông ta đang canh giữ thi hài Chúa Jêsus thấy động đất và những việc xảy ra, họ vô cùng sợ hãi và nói, “Thật người này là Con Đức Chúa Trời” (Ma-thi-ơ 27:54).
Giô-sép, một người giàu ở A-ri-ma-thê lấy xác Chúa Jêsus, quấn trong vải liệm sạch và đặt vào phần mộ riêng của ông ta. Thầy tế lễ cả và người Pha-ri-si ra lệnh canh giữ mộ nghiêm nhặt cho đến ngày thứ ba.
Tuy nhiên, Chúa Jêsus đã phục sinh để ban cuộc sống mới cho những ai tin vào Phúc âm tốt đẹp. Ngài đi đến Ga-li-lê, ở đó Ngài đã hứa gặp các môn đồ trước khi Ngài bị đóng đinh. Tất cả những điều này – sự giáng sinh, phép báp-têm, sự đóng đinh, sự sống lại, sự thăng thiên và sự tái lâm – là mục tiêu cho những ai tin cậy Phúc âm. Tôi cũng đã trở thành một chứng nhân để làm chứng rằng Chúa Jêsus là con của Đức Chúa Trời hằng sống và Cứu Chúa của tôi.  
 
 
Bởi ai Phúc âm thật được rao giảng?
 
Những tín đồ trong báp-têm của Chúa Jêsus và huyết của Ngài làm chứng cho Phúc âm của lẽ thật. Phúc âm được rao giảng qua những lời chứng của những người được cứu ra khỏi tội lỗi. Khi một người được thoát ra khỏi tội lỗi bởi tin nhận vào Phúc âm, Thánh linh của Đức Chúa Trời bắt đầu cai trị anh ta, và Ngài thay đổi anh ta để không còn quan tâm đến những ý muốn riêng của mình. Những linh hồn được lời Đức Chúa Trời chiếm hữu tiếp tục chuyển hoá thành nguời công chính và ban cho anh ta đức tin mạnh mẽ hơn. Nhờ đó anh ta ngợi khen Chúa. Lời của Đức Chúa Trời trói buộc trong anh ta và như là một kết quả anh ta được kinh nghiệm trong sự đổi mới nội tâm ngày qua ngày. Nhìn thấy anh ta thay đổi, người ta làm chứng rằng, “anh ta thực sự là người được giải cứu. Anh ta trở nên Cơ-đốc-nhân chân chính và là con Đức Chúa Trời.”
Ngay cả ma quỉ cũng chấp nhận và chịu thua Phúc âm này. Nó nói, “Tôi đã bị đánh bại! Nhưng đó là sự thật. Không còn có tội trên thế gian. Không còn ai có tội trong lòng.” Vì thế ma quỉ làm việc trong tư tưởng con người tác động vào cuôc sống đức tin của họ. Công việc của ma quỉ là ngăn chặn họ trong việc chấp nhận những phước hạnh thuộc linh của Phúc âm.
Sa-tan thất bại trong cuộc chiến với Đức Chúa Jêsus cách hoàn toàn. Sa-tan đã thành công trong việc Đức Chúa Jêsus bị đóng đinh bởi nó kiểm soát tâm trí của con người. Tuy nhiên, Chúa Jêsus đã cất tất cả tội lỗi của thế gian khi Ngài chịu báp-têm và khi Ngài chết trên Thập-tự-giá để trả cái giá của tội lỗi. Vì lý do này Ngài cứu tất cả những tín đồ trong Phúc âm cách trọn vẹn.
Ma quỉ đã không thể ngăn cản kế hoạch của Đức Chúa Trời để cứu loài người ra khỏi tội. Chúa Jêsus đã trả giá cho tội lỗi của con người qua phép báp-têm và huyết của Ngài để thành lập Phúc âm tốt đẹp. Ngài nay không còn có tội trên thế gian nữa. Chúa Jêsus cất tất cả tội lỗi qua phép báp-têm của Ngài và cuối cùng đã trả giá cho tội lỗi qua sự chết của Ngài trên Thập-tự-giá, Ngài phán, “Mọi việc đã được trọn!” (Giăng 19:30). Sa-tan đã bị cướp đi quyền lực để tố cáo những ai có đức tin trong Phúc âm. Chúa Jêsus đã đánh bại ma quỉ qua sự giáng sinh, lễ báp-têm, sự đóng đinh và sự sống lại.
Bạn vẫn còn tội lỗi trong lòng không? Không. Cơ-đốc-nhân có thể tự tin và nói rằng, “tôi không còn có tội trong lòng” trên nền tảng đức tin trong Phúc âm của lẽ thật. Một người tin vào Phúc âm của báp-têm của Chúa Jêsus và huyết thì không còn chút tội nào trong lòng.
Ngày nay Phúc âm đã ghi khắc vào trong lòng chúng ta, chúng ta được tự do đến trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Tất cả các bạn tin rằng Chúa Jêsus cất tất cả tội lỗi của bạn qua phép báp-têm của Ngài ở sông Giô-đanh không? Nếu vậy lòng biết ơn của bạn đối với Đức Chúa Trời và sự vui mừng sẽ được đầy trọn. Bởi có đức tin trong Phúc âm, chúng ta được thánh hóa và thoát khỏi tội trong thế gian này. Chúng ta cám ơn Đức Chúa Trời.
“Ngài đã giải thoát chúng ta khỏi quyền của sự tối tăm, làm cho chúng ta dời qua nước của Con rất yêu dấu Ngài, trong Con đó chúng ta có sự cứu chuộc, là sự tha tội” (Cô-lô-se 1:13-14). Ha-lê-lu-gia, ngợi khen Chúa.

Chúa Jêsus đã mở cổng sự cứu rỗi qua Phúc âm. Bạn cũng phải phá vở bức tường ngăn cách trong lòng của bạn một lần đủ cả với quyền lực của Phúc âm, như thể bức màn trong đền thờ bị xé làm đôi. Phúc âm tốt đẹp đã ban cho bạn và tôi. Chúng ta có thể vào Nước Trời bởi tin vào Phúc âm này và đó là sự thật hoàn toàn đã cho phép chúng ta đạt được sự ngự trị của Đức Thánh Linh.